[Truyện Tình Yêu] Tôi yêu em ngốc à - chap 9
Cánh cửa khép lại, chỉ còn mình anh ở trong phòng. Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? mẹ anh nói đúng, sự thực thì sẽ sớm muộn cũng được phơi bày, anh đau khổ, anh không cam tâm, anh chán nản, cầm ly rượu trên tay, anh như muốn để lại tất cả và chỉ mang cô đi. Trong lòng cô lúc này cũng đau nhói, chẵng lẽ anh đã yêu cô đến thế sao? nhưng đối với cô, anh chỉ là một người anh, một người bạn và một người ân nhân, chỉ thế thôi, tất cả chỉ có thế, không hơn cũng không kém. "Do you know how I feel?..." chuông điện thoại vang lên "alô?" "là em, Emily đây" "vậy có chuyện gì vậy? anh đang trong giờ làm việc" "em nhớ anh, muốn nghe giọng của anh" Emily nhõng nhẽo "nhưng anh đang làm việc mà" Kevin khẽ gắt "dành một chút thời gian cho em không được sao?" "thơi được rồi, em muốn nói gì?" "chiều nay anh rãnh không? em muốn đi ăn tối" "chiều nay anh..." anh chưa kịp nói hết câu Emily chen ngang "em đã hỏi trợ lí của anh rồi, chiều nay anh chẳng có cuộc họp nào cả" "hừm, thôi được rồi, địa điểm? thời gian?" Kevin thở dài thườn thượt "7 giờ tối nay, tới nhà em đi, chúng ta cùng đi" Emily hớn hở "Ok, tạm biệt" Kevin mệt mỏi cúp đt thoại. Cô ngồi trong căn phòng trống, nơi có chiếc grand piano màu trắng kiêu sa, mà nghĩ mông lung, thật sự cô không muốn làm tổn thương Joéph một chút nào cả, nhưng nếu cứ tiến đến hôn nhân với anh như vậy thì sẽ càng làm khổ cả hai, cô nhắm nghiền mắt, đôi tay cô khẽ lướt trên phím đàn, rồi từng giai điệu mượt mà nhưng sầu não lại vang lên, cứ mỗi lần căng thẳng cô lại tìm đến căn phòng này, ở đây cô có thể tìm được không gian riêng cho mình. 7h tối tại một căn biệt thự hiện đại nằm giữa Paris rộng lớn, nơi có một chiếc ô tô đen tuyền đang đậu trước cổng "em xong rồi, chúng ta đi thôi" Emily tung tăng xuống cầu thang, Kevin đã ngồi ở phòng khách đợi côbé, anh cảm thấy khó chịu. Kevin cùng Emi đến một nhà hàng gần đó, khu nhà hàng không quá to nhưng khuôn viên trông khá rộng và thoáng đãng. Anh cùng Emi dùng bũa tối, nhưng chỉ có Emi nói, hết chuyện trên trời dưới đất rồi lại chuyện trần gian, còn anh thì chỉ ừ hử cho qua chuyện. Dùng bữa tối xong, anh định đưa cô bé về nhưng cô bé nhất mực không chịu mà đòi anh phải dẫn cô đến "ngọn đồi tình yêu" cơ, Kevin đành miễn cưỡng chấp nhận với khuôn mặt hầm hầm. "cộc cộc" "cửa không khóa, mời vào" "Marie, em...em có rãnh không?" là Joéph "có chuyện gì sao anh?" cô nói mà tay đang rót tách trà "chúng ta đi dạo đâu đó đi" Joéph đề nghị Cô lưỡng lự một hồi lâu rồi cũng đồng ý, cô cũng đang muốn xã stress một tí. Joéph dừng xe tại một khu đồi khá rộng (khu đồi cách thành phố hơi xa), bây giờ mới 7h nên ngọn đồi khá đông đúc. Ngọn đồi này rất lạ mặc dù là đồi nhưng ở giữa lại có một cái hồ lớn và có một cây cổ thụ khá to nằm giữa hồ (bao quanh là nước). Cái tên "ngọn đồi tình yêu" đã có từ rất lâu, mọi người thường bảo những đôi lứa yêu nhau mà đến đây thì sẽ bên nhau mãi mãi, (mặc dù là người Pháp nhưng họ vẫn mong may mắn đến với mình) điều kiện là mỗi cặp phải ghi một điều ước lên một tờ giấy sau đó gấp lại thành một chiếc thuyền thả trôi trên mặt hồ, nếu chiếc thuyền nào mà dính chặt với nhau thì những người đó sẽ trở nên hạnh phúc. Marie ghi xong lời nguyện ước cô gấp lại và cùng với chiếc thuyền ước của Joéph cô đặt chúng lên mặt nước, 2 chiếc thuyền vẫn dính chặt vào nhau nhưng đi đến được 1/3 quãng đường thì tự dưng chúng tách ra, Joéph hoàn toàn không muốn tin, đó là do ông trời sắp đặt hay sao, thay vào đó chiếc thuyền của cô lại bị dính chặt vào chiếc thuyền màu trắng (là của một người nào đó) từ bên kia. (mỗi lần thả thuyền sẽ theo lượt, ai mua vé trước sẽ thả trước, và sẽ có tất cả 10 cặp thả cùng lúc nên rất ít khi bị trùng lập nhau, và như vậy khi thuyền bị tách hay còn dính chặt lại là điều dễ nhận biết) Joéph cười buồn, anh không cam tâm, anh vội vã lẫn đi chỗ khác với lí do để anh đi mua chút đồ uống. "không thể nào được, tại sao lại bị tách chứ, em không chịu đâu, đây là cái đồi dởm, làm lại, chúng ta làm đi mà ..." EMi nhăn nhó bù lu bù loa "thôi, mọi người đang nhìn kìa, chúng ta mau đi thôi" Kevin kéo Emi ra khỏi đám đông. Cô bé nhăn nhó một mực không chịu. Nhưng tiếng Đt của cô bé reng lên, là anh trai cô, anh đã đến Paris nên Emi phải nhanh chóng ra sân bay đón và tất nhiên là phải tạm biệt Kevin điều mà cô bé chẳng muốn tẹo nào. Sau khi Emi rời khỏi, Kevin cũng chẳng muốn về ngay mà anh đi dạo gần đấy, anh nhớ lại ngọn đồi chong chóng trong giấc mơ của mình, có cái gì đó quen quen. "ah...." "ấy....tôi...tôi xin lỗi" Kevin giật mình vì va phải một người, vội vàng đõ cô gái ấy và hết sức ngạc nhiên "là em sao?"Marie ngước lên và hoàn toàn bất ngờ, cô không ngờ anh cũng có mặt ở đây, thật là trùng hợp. Anh cùng cô đến một chỗ khuất người và ngồi xuống bãi cỏ "thật trùng hợp, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây" Kevin cười một nụ cười rất ư là handsome "tôi không ngờ anh cũng đến đây" Marie ra vẻ hơi bất ngờ "mà... em có đi cùng ai không?" anh đột nhiên hỏi làm cô hơi ngượng "tôi..tôi đi cùng Joéph" Marie trả lời "vậy... Joéph, anh ấy đâu rồi?" "ừ nhỉ... anh ấy bảo đi mua thức uống sao đến giờ vẫn chưa thấy?" Marie nhìn đồng hồ "ting...ting...ting..." là tiếng tin nhắn Đt của cô > vẻn vẻn dòng tin nhắn, Joéph biến mất dạng. 15" trước đó, khi Joéph đang định mua ít đồ uống thì anh nhận được một cú điện thoại và ngay lập tức rời khỏi Ngọn đồi tình yêu. "có chuyện gì sao?" Kevin quan tâm "à... chỉ là Joéph có việc bận nên đi trước rồi" Marie gấp đt "nếu em không phiền ... tôi có thể đưa em về nhà" Kevin ngượng "kh...không cần phải vậy đâu... sẽ có người đến đón tôi ngay thôi mà" Marie từ chối, cô không muốn bên anh lúc này, cô muốn anh quên hết tất cả về cô. Ngồi được chừng 20" thì cô nhận được cú điện thoại, xe đã đợi ở chân đồi. "tôi phải đi rồi... tạm biệt anh" Marie nói rồi nhanh chóng đi khỏi đó. Về đến khu biệt thự, cô cứ mông lung nghĩ về anh, còn anh thì mãi cảm thấy người con gái ấy thật thân quen mặc dù chỉ là mới gặp, cô cho anh cảm giác gần gũi, nhưng anh không thể nào nhớ ra. Tại một quán bar sang trọng, người đàn ông bước đến quầy Bar, nơi có một người phụ nữ trẻ ăn mặc khá sexy, anh tiến đến và lây vai cô ả. "oh... Joéph... Joéph... của em, hức.... anh đến rồi sao?" là Célia, cô ta nói giọng lè nhè "cô... muốn gì?" Joéph nói giọng bực dọc "anh yêu... hức... hức... anh làm gì phải tức giận thế?" cô ả rướn người đưa tay lên vai anh "cô... mau buông tôi ra..." Joéph hất tay cô ả "hừm... hức... chẳng phải đêm hôm ấy chúng ta đã rất vui đó sao? hức.... sao giờ anh lại làm mặt lạnh với em ...." cô ả cười khẩy "cô... cô im ngay cho tôi... không đúng... đêm hôm ấy chúng ta chẳng có gì cả" Joéph quát "anh... hức đừng có chối bỏ sự thật như thế" cô ả cầm ly rượu và uống một hơi "nếu... người ngoài mà biết TGĐ Joéph quan hệ với một người đàn bà khác ... hức" "cô... " Joéph tức đỏ mặt, anh mất hết bình tĩnh "anh hức... anh không nên tức giận như vậy... hức... nếu như không muốn mọi chuyện bị phát tán" cô ả mặc dù đang hơi say nhưng bấy nhiêu rượu thì chẳng ăn thua gì với Célia. "vậy cô muốn gì?" Joéph hạ giọng "hừ... muốn gì hả? tôi muốn tất cả.... hức..." cô ả xoay sang anh cười nhếch mép "bao nhiêu đây đủ để cô câm mồm của cô rồi chứ?" Joéph quăng một xấp tiền lên quầy bar "hừm... anh xem thường Célia này quá rồi...hức ... em muốn anh... em muốn chúng ta kết hôn ..." cô ả quàng vai anh "sao cơ? ... không bao giờ... cô đừng có quá đáng" Joéph hất tay cô ả "quá đáng... hức... ai mới là người quá đáng... một TGĐ quan hệ với một cô gái rồi bảo quá đáng, nếu chuyện này mà sáng tỏ.. hức thì ai mới là kẻ quá đáng" cô ả ra vẻ hù dọa "cô...cô..." Joéph bối rối, anh suy nghĩ một hồi lâu rồi quyết định "nếu cô muốn thì tôi sẽ đến... nhưng... chuyện kết hôn thì không thể được" "không được ư? nhưng không sao như thế cũng được, nói hãy giữ lấy lời..... hức... không thì chuyện gì đến sẽ đến ..." cô ả nói rồi ngả nghiêng bước đi ra cửa. Joéph lái xe về nhà với mộttốc độ bất cần, tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này chứ... anh chỉ vừa hoà lại với Marie thế mà mọi chuyện lại rối tung. Một đêm trăng khuyết, những cơn gió mát rượi rít khẽ qua từng tán lá cây, ba con người, với ba tâm trạng khác nhau, buồn bã, đau khổ và lo sợ. Marie thức dậy với công việc như bình thường, cô đi học (xin lỗi các đ/g nhá, t/g quên giới thiệu Marie là sinh viên trường ĐH thiết kế thời trang Paris, thực sự sorry ) Ngôi trường ĐH, ngưỡng cửa bắt đầu sự nghiệp trong tương lai của Marie, cô luôn luôn đi học đều đặn. Không như những sinh viên khác, Marie là một trong những sinh viên tài năng của trường. Vẫn còn khá sớm, cô chưa vào lớp vội, Marie ghé vào thư viện gần đó. "ah..." "cạch..." cô tình cờ va phải ai đó, Marie ríu rít xin lỗi và ngồi xuống nhặt sách. Người đó cũng cuối xuống nhặt đồ "cho tôi xin lỗi ..." "không... không sao đâu, tôi cũng có lỗi" là một người con trai "cảm ơn ... chào anh " cô lạnh lùng quay bước đi, còn người con trai thì hoá tượng, bất động. người con trai mông lung, anh ta chợt giật mình khi nghe tiếng gọi "David" Marie không tỏ ra quá đặc biệt nhưng cô luôn được chú ý bởi nét đẹp tự nhiên của mình.Cô mang vài quyển sách vừa mượn được vào lớp, cắm tai phone, cô bắt đầu chìm vào không gian riêng "pặc" có ai đó giật tai nghe của cô ra, một cách thô bạo "các bạn làm gì vậy?" Marie lên tiếng vẻ khó chịu "làm gì à? chỉ muốn nói chuyện với bạn thôi, nhưng nếu không rút phone ra thì bạn không nghe được, vì vậy tôi rút hộ" cô ta cười nhếch mép "thôi được, bạn nói đi" Marie từ tốn gấp quyển sách lại "bạn mau theo tôi ra sân sau, tôi sẽ nói" cô nàng đõng đãnh đáp lại. Marie hiểu quá rõ rồi vì vậy cô không nhận lời "chuông sắp reng rồi tôi không thể theo bạn" cô dứt khoát "vậy à?... thôi được cũng không sao, tôi chỉ muốn hỏi tối nay bạn có rãnh không thôi?" cô ả khoanh tay "có, tôi rãnh" "vậy bạn không phiền nếu đi dự tiệc sinh nhật của tôi vào tối nay chứ?" "rất hân hạnh" Marie nói tiếp "cảm ơn bạn đã mời, nếu không còn chuyện gì nữa thì xin phép" nói rồi cô lại tiếp tục sự nghiệp của mình một cách lạnh nhạt. Còn cô nàng kia thì ỏng [ẹ]o bước đi. [nhân vật mới: Vivienne, là bạn cùng lớp với Marie, là một cô tiểu thư nhà quý tộc, tính tình bướng bĩnh, đỏng đảnh và khá tự kiêu, cô nàng đã ghét Marie từ khi cô bước chân vào lớp, vì trước đó Vivi đã được mọi người bầu là hot girl nhưng từ khi Marie đến, mọi người lại lờ cô đi (thật là có mới nới cũ) vì vậy, cô ta rất ghét Marie và luôn tìm cách phá vỡ hình tượng của cô trước mọi người] Marie biết Vivi đã ghét cô từ lâu nhưng không tài nào phá vỡ được sự ganh ghét ấy. Marie trở về nhà, lúc ấy đã là 1h trưa, ngôi nhà lại vắng tanh như thường lệ, cô đoán là không có người ở nhà. Marie tiến về phía chiếc tủ lạnh và lấy cho mình hộp sữa, rót ra ly, cô đi lên phòng. Một bữa tiệc, một bữa tiệc sinh nhật của một tiểu thư như Vivi thì sẽ như thế nào nhỉ: mặc những bộ cánh lấp lánh như công chúa hay là những áo da, giầy boot như dân chơi thứ thiệt. Marie không chắc, cô cấp chiếc đt và nhấn gọi "alo, là Cindy" đầu dây bên kia trả lời "mình là Marie đây, Cindy, cậu có rãnh không?" "Marie à? có chuyện gì sao?" "à không, chắc là bạn cũng nhận được lời mời sinh nhật của Vivi mà, phải không?" "ừ, nó mời hết lớp, mà có gì không?" "mình không biết nên chọn bộ nào cho hợp với buổi tiệc nên hỏi bạn" "à... thì ra là chuyện đó, bạn đừng lo, mình sẽ giúp bạn, chờ mình 15" nha, mình qua đón" "ừm, vậy thì cảm ơn" 15" sau, Cindy đã có mặt ở trước cổng nhà, Marie cùng cô đi đến shop thời trang gần đó "bạn thật thông minh" Cindy vừa đi vừa nói, câu nói đó làm cho Marie cảm thấy khó hiểu "ý bạn là sao?" "thì bạn đã hỏi mình về chuyện chọn đồ đi dự tiệc, bạn thấy đó, Vivi là một cô nàng khó lường, nếu như bạn đến mà mặc những bộ đồ như các nàng công chúa trong cổ tích thì làm trò cười cho đám bạn của cô ta rồi" Cindy cười xoà "vậy là mình đoán không sai nhỉ, Vivi cá tính như vậy thì chắc không chỉ tổ chức tiệc bình thường" "bạn nói đúng, thôi ở kia có shop thích hợp kìa, chúng ta vào đó đi" Cindy chỉ tay về một shop bên đường [Cindy là cô bạn khá thân duy nhất của Marie, cô bạn khá thân thiện và vui tính, cô luôn nắm tất cả mọi tình hình trong và ngoài lớp một cách nhanh nhất, cô có một cái beauty salon riêng còn gia cảnh là cả một ẩn số.] Cô cùng Cindy, đi cả cửa hàng và "vớ" cả đống đồ rồi bắt đầu thử. Cả hai dẫn nhau đến cửa hàng mua quà rồi đến Beauty salon của nhà Cindy "oh.. chào tiểu thư" người quản lí chạy ra niềm nở "chào cô Marie" "chú biết phải làm gì rồi đó" Cindy nháy mắt với chú quản lí và 2 cái búng tay, cả ta nhân viên chạy ra "phục vụ" cả 2 người. 3 tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cũng OK tất. Tại party, "thưa tiểu thư, cô Marie đã tới" ông quản gia lễ phép "tôi biết rồi, ông mau đi đi" Vivi nhoẻn miệng cười nhếch mép , cô ta mặc một chiếc áo ống màu cam và chiếc váy jean ngắn đến đùi làm lộ thân hình khá bốc lữa. Từ phía cổng của bữa tiệc, hai cô gái cùng với hai trang phục rất cá tính đang tiến vào. Cindy xuất hiện cùng với chiếc đầm da bò bó sát người và đôi giày cao gót, mái tóc được uốn nhẹ và vén sang 1 bên, trông cô cực kì quyến rũ. Còn Marie, cô xuất hiện cùng với chiếc áo lệch vai màu đen và chiếc quần jean bó rách gói, cùng đôi giày boot màu đen cao qua đầu gối, mái tóc dài của cô được cột cao, trong cô như người mẫu trên sàn Catwalk chuyên nghiệp. Cả hai bước vào làm gây mọi ánh mắt đều phải ngước nhìn. Vivi ngoác mồm trong đám đông của buổi tiệc, có một cặp mắt luôn luôn theo dõi Marie lúc cô vừa bước vào. "David, David... " tiếng gọi làm cắt đứt dòng suy nghĩ của anh "sao? có chuyện gì?" anh lạnh lùng "anh là bạn trai em mà, mau đến đây em muốn giới thiệu anh với mọi người" Vivi õng [ẹ]o Cô dắt anh đến chỗ của lớp, nơi đó có cả Marie "mấy bạn...đây là David Hault, bạn trai mình" Vivi tự hào giới thiệu "anh, đây là các bạn của em" "sao cơ? đây... đây là David Hault sao?" một đứa con gái la lên "đúng là anh ấy rồi, chẳng phải anh ấy là hot boy khối trên đây sao?" "anh ấy thật là đẹp trai quá" và mọi lời bàn tán cứ như vậy mà nổi lên. Marie uống ngụm nước, rồi đứng lên rồi ra vườn. [David Hault,là cậu chủ trẻ tuổi củatập đoàn BeGi (đại) là hot boy kiêm đàn anh trên lớp Marie 2 lớp, anh ta được gọi là tay chơi khét tiếng của các vũ trường lớn nhỏ ở Paris, là một con người của mọi người, tính rất đào hoa và là một con người khó lường] * * * * * * Marie bước ra khu vườn hoa phía sau, ngồi chiếc xích đu trắng, những làn gió nhẹ nhàng lướt qua da mặt thật mát lạnh. Marie mông lung nghĩ về Kevin, nghĩ về những gì đã trãi qua, cô có cảm giác mình thật lạc lõng với cái thế giới hào nhoáng này. Một bàn tay đập lên vai làm cô giật mình "tôi có thể ngồi đây chứ?" là một chàng trai khá đẹp, anh ta có một mái tóc hung đỏ, đôi mắt màu lam sâu thẩm, dáng người khá nam tính mang nét đẹp của một quý tộc. "vâng... anh cứ tự nhiên, đây không phải là xích đu của riêng tôi" Marie nói bâng quơ "cô vui tính thật" anh chàng ngồi xuống cạnh cô "tôi là David, còn cô?" "anh cứ gọi tôi là Marie, anh ... trông anh quen quen" cô trả lời ngờ ngợ "cô cũng vậy, ... đúng rồi cô chính là người con gái trong thư viện" David nói như chợt nhớ ra điều gì "thật trùng hợp" Marie cười mỉm "vậy à? chúng ta có duyên thật, làm bạn nhé được không?" David đưa tay "chẳng phải chúng ta đã làm bạn rồi ư?" Marie hờ hững "ý cô là...?" David tỏ ý khó hiểu "thì anh là bạn của Vivi, tôi cũng là bạn của cô ấy chẳng phải chúng ta đã làm bạn rồi hay sao?" Marie giải thích "cô thú vị thật!" David cười xoà "thật vậy sao? cảm ơn anh" cô cười nụ cười xã giao "cô cười đẹp lắm cô biết không?" "thế à? anh cũng vậy, anh mà cười thì háng tá cô gái trong sảnh kia phải xiêu lòng" cô cười hìhì "vậy còn cô? cô có như vậy không?" David nữa thật nữa đùa "chẳng phải tôi đã nói là những cô gái TRONG SẢNH kia hay sao" Marie cười một nụ cười thật nữ tính làm David khẽ đỏ mặt "thôi chào anh, tôi phải đi trước" Marie lạnh lùng bước đi. Tại một góc khuất nào đó trong khu vườn "mày... mày nhất định sẽ phải trả giá cho việc này" một cô gái nắm chặt chiếc ly, người giân run. Kết thúc buổi tiệc cô trở về cùng Cindy mà người mỏi nhừ. Cô lên phòng và ngâm mình vào làn nước mát lạnh. Cô lại nghĩ về anh, tại sao cô cứ mãi nghĩ về anh, cô không còn hiểu nỗi chính bản thân, chẳng phải cô là người bỏ rơi anh trước hay sao, vậy mà giờ lại ngồi đây tiếc nuối, nghĩ về chuyện anh và Emi, lòng cô chợt nhói đau. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má, mặn, sao nó lại mặn như thế. Kevin mệt cả người khi cô bé Emi cứ bám riết lấy anh, lấy hai tay xoa xoa đầu, những hình ảnh của một cô gái lại quay trở về, lần này anh đã thấy khuôn mặt cô, đôi mắt hai mí sâu thẩm, hàng lông mi cong vuốt, đôi môi nhỏ xinh quyến rũ, chẳng phải... chẳng phải đó là Marie hay sao? ... anh vội vàng lắc đầu, nhưng đúng là cô ấy, nhưng anh và cô chỉ mới quen biết nhau thôi mà, làm sao cô lại xuất hiện trong kí ức của anh, mọi thứ rối như tơ vò. Joéph loạng choạng với hơi men cay, anh không về nhà, cả tuần nay anh hoàn toàn biệt tích, lúc thì ở bar, lúc thì ở các vũ trường sôi động, mọi thứ đối với anh đều lu mờ, bế tắc. > là tin nhắn từ Célia, Joéph nhói đau, khi đó không phải là Marie, cô thực sự chỉ xem anh là một người bạn và một ân nhân không hơn không kém. Anh nốc hết ly Vodka thứ 4, anh bước ra xe và lái xe đến khu biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố. "dính....doong..." Chiếc cổng tự động mở ra, anh lái xe và đỗ ở sân trước. Một cô ả khoác lên mình bộ đồ ngủ màu bordeaux quyến rũ, cô ta uốn [é]o ôm lấy cánh tay anh khi anh vừa mới bước đến cổng. Trên căn phòng màu hồng đầy mùi nước hoa "cô muốn gì?" anh bực bội "em muốn anh" cô ta nói giọng cưa cẩm rồi chồm lên hôn anh tới tấp. Còn anh thì bỗng cốc nhìn thấy Marie hiện ngay trước mắt, không còn tự chủ được nữa, anh lao vào Célia.. (chuyện gì đến thì các bạn tự đoán nhé) Marie vẫn bắt đầu một ngày học của mình tại thư viện của trường đại học, nhưng hôm nay cái thư viện như ồn ào hẳn lên, bọn nữ sinh cứ xì xầm to nhỏ, Marie không chú ý, cô vẫn ngồi ở cái ghế quên thuộc gần cửa sổ, đặc biệt hơn là đối diện chỗ của cô đã có người ngồi, dường như là một chàng trai nào đó. Cô đặt quyển sách xuống bàn và bắt đầu đọc "ồ, chào cô, thật trùng hợp nhỉ?" một giọng nói quen thuộc Cô ngước lên và hoàn toàn bất ngờ "là anh à?" "đúng vậy, mà cô cũng hay đến đây lắm hả?" David thắc mắc "hầu hết tất cả các ngày trong tuần, nhưng sao anh cũng ở đây?