XtGem Forum catalog
Gamejavapk.wap.sh
HOME 3G Văn Học
[Truyện Tình Yêu] Tôi yêu em Ngốc à - chap 7
- Vương thóang bối rối - đừng khóc mà _cảm ơn, cảm ơn anh, em.... - nó nói thì thầm vào tai Vương - em yêu anh Và sau đó là chuyện gì xảy ra nó cũng đã xảy ra, they"re kissing each other, a sweet kiss Một lát sau, chúng nó vào trong _mà sao lại là stupid chứ? - nó chợt nhớ ra chuyện gì _huh? - VƯơng ngớ mặt _tại sao lại là stupid girl chứ? - nó làm vẻ tức tối _ấy ấy đừng giận, thì em như thế thì anh ghi như thế - Vương thì thầm vào tai nó rồi chạy vào trong thật nhanh _này....anh đứng lại mau - nó ba chân bốn cẳng chạy rượt theo Bọn kia thì đã về lâu rồi, thấy bọn nó dí nhau mà lắc đầu _trời ạ! làm gì mà như cái nhà trẻ thế này hả? - Vy than ôi _hihi mình thấy như vậy vui mà Vy - M.Anh góp ý _mà nhìn bọn nó cứ như trẻ mẫu giáo, buồn cười chết đi được - Kỳ với Doanh cũng bó tay cười phì Trời đã tối, bọn nó ai về nhà nấy, nó cũng vậy. "cạch" nó bước vào phòng khách, ba mẹ nó dường như đã ngồi đó đợi sẵn _Bảo, con lại đây, ba mẹ có chuyện muốn nói - mẹ nó vẻ mặt nghiêm nghị _dạ? - nó tiến lại rồi ngồi xuống ghế sofa _ta không muốn vòng vo nên sẽ vào thẳng vấn đề luôn - ba nó hớp ngụm trà _dạ, con đang nghe đây ạ - nó lẽ phép _vì công việc của công ty hiện tại đang gặp rất nhiều khó khăn, ta lại có một người bạn, ông ta bảo sẽ hỗ trợ công ty ba với một điều kiện... - ông Lâm ngừng lại khuôn mặt lộ rõ nét u sầu _điều kiện gì vậy ba? - nó nói mà lo sợ, nó có cảm giác sẽ nghe được đều gì đó không lành _điều kiện là....con phải lấy con trai ông ấy - bà Trinh bóp chặt vai nó tỏ vẻ đau lòng _th...thật...vậy...sao...ạ? - nó như bị sấm đánh ngang tai _nếu con không muốn thì chúng ta không ép - ông Lâm giọng sầu não - nhưng nếu không làm vậy thì côngti ta sẽ phá sản bất cứ lúc nào _hức hức.... mẹ biết điều đó là làm khó cho con, nhưng chúng ta không còn các nào khác - bà TRinh khóc nức nở _....cho...cho con...1...ngày - mặt nó tái lại, nó lẩn thần bước lên lầu một cách vô hồn Tại phòng nó Nó muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ vừa nghe và xem như không có chuyện gì xảy ra nhưng nó không thể, nó thực sự không thể. KHông nghĩ gì thêm nó lao nhanh vào phòng tắm, nó muốn ngâm mình trong làn nước ấm để dịu đi nỗi buồn "tại sao chứ? tại sao lại như vậy chứ?" - nó òa khóc Một ngày mới lại đến và ngày cũ trôi đi, hôm nay là ngày mà nó phải trả lời, chuyện của công ty ba nó không thể nào trì hoãn được nữa, mọi thứ bây giờ đối với nó như chìm vào bóng tối. Nó lại đến trường với khuôn mặt lạnh toát _này, Bảo bọn anh ở đây nè - Vương gọi nó mà lòng vui sướng _tôi có chuyện muốn nói - khuôn mặt nó lạnh băng làm Vương cảm thấy có chuyện không lành, cả hai dẫn nhau đến vườn sau của trường _có chuyện gì sao? _hãy chia tay đi, một thời gian thôi - nó ngước lên nhìn VƯơng bằng ánh mắt vô hồn _cái gì? em nói đùa phải không? - Vương mặt méo xệch _không, hãy tạm thời chia tay một thời gian - nó lặp lại vẻ mặt nghiêm nghị _nhưng tại sao? - Vương nhăn mặt _chẳng sao cả, vì tôi không thích nữa - nó lạnh lùng đáp, nó không muốn Vương biết tình hình của nhà nó, làm như vậy chắc chắn hắn sẽ phản đối, nó không muốn ba mẹ nó phải khổ tâm nữa, nó đã quyết định sẽ đính hôn. _em nói dối - Vương hét lớn _không là thật - nó nhìn vào mông lung _em hãy nhìn thẳng vào mắt anh mà nói - Vương dằn hai vai nó _tôi...tôi muốn chia tay - nó nhìn Vương bằng ánh mắt vô hồn rồi vội vàng chạy đi, nó không muốn hắn ta nhìn thấy gương mặt đầy nước của nó lúc này. _aaaaaaaaaaaaaaaaa... - Vương hét lớn làm cả bọn chạy đến _mày làm sao vậy? - Doanh với Kỳ xông vô _anh Vương, anh có làm sao không? - Vy với M.Anh lo lắng _tránh ra hết đi - Vương quát lớn rồi biến đi mất luôn "cô nói dối, nhất định là nói dối, cô tưởng tôi là ai mà nói quen là quen muốn chia tay là chia tay" Vương mắt đỏ lừng "em xin lỗi, em thật sự xin lỗi, hãy cho em thời gian ....hức hức" nó khóc trong đau đớn, bầu trời mây đen mù mịt, mưa, những hạt mưa nặng trĩu đã rơi xuống như khóc cùng nó. Nó chạy, chạy mãi, chạy về nơi không có kết thúc. Nó đang chạy thì bỗng có tiếng xe "két.............................." Đầu óc nó như mờ dần, mọi thứ xung quanh nó quay cuồng, nó lại ngất. Trời mưa tầm tã, lạnh buốt, đôi vai gầy gò và héo hon của nó được nhấc bỗng lên, có cái gì đó thật ấm áp. "lại là cô bé ư?" một suy nghĩ chợt lóe. Giờ lên lớp mọi thứ như trống vắng và thiêu thiếu, nó và Vương, 2 chỗ trống, dù sao đi nữa chỉ còn ngày mai nữa là đến hè rồi. Sao mà buồn thảm đến thế? Nó lại mê man, một giấc mơ à không mà là một cơn ác mộng lại đến với nó. nó thấy mình bị đẩy xuống một cái hố, một cái hố sâu vô tận._đừng...đừng... aaaaah - nó la lên rồi bật tỉnh, đầu nó đau kinh khủng _em dạy rồi à? - là tiếng nói của một ngừơi ngoại quốc là tiếng Pháp _anh là ai? - nó lờ đờ mở mắt _em không nhớ tôi sao, cô bé? - anh chàng người Pháp cười thử thách _anh là Joéph Wedton phải không? - nó lờ mờ - đúng rồi chính là anh - nó reo lên _tôi cũng không đến nỗi không gây ấn tượng với cô bé nhỉ, à mà em tên Bảo mà phải không? _đúng ạ - nó trả lời _mà này, sao cô bé cứ chọn xe tôi mà đâm sầm vào thế? xe tôi ấn tượng lắm sao? - Joéph trêu nó _hìhì, chắc tình cờ thôi mà - nó gãi đầu, chính bản thân nó cũng không hiểu tại sao nó cứ chọn đúng xe của anh mà nhảy bổ vào. _em còn mệt không? - Joéph quan tâm _à...dạ không ạ - nó trả lời _trời cũng đã tối rồi, sao em không ở lại ăn một bữa cơm - Joéph đề nghị - như vậy được không? _anh thật sự không phiền chứ?- nó rất sợ phải làm phiền người khác _đừng lo, em muốn ở lại đây cũng còn được nữa là - Joéph nở nụ cười _thế thì phiền anh vậy - cười cười trừ Nói xong, nó bước theo Joéph xuống lầu, nó nhìn xuống thì thấy áo của mình đã được thay sẵn, nó nắm tay áo Joéph _anh Joéph ...cái áo này - nó ngượng hỏi _à...cái áo là của anh, còn người thay cho em là trợ lí của anh, cô Sophie, em đừng lo - Joéph nói như biết ý của nó Nói xong, nó an tâm xuống bàn ăn. _em có cần gọi điện cho người đến đón không? - Joéph hỏi _a..ừh...vậy anh cho em mượn đt vậy - dù gì đt của nó cũng hỏng rồi nhưng nó có vẻ không muốn, như thầm đoán được điều gì đó, Joéph lên tiếng _em... không phải là em bỏ nhà ra đi chứ? - Joéph đoán mò _không, không có - nó lấy tay gạt chối biến - nhưng...., nhưng thật sự em cũng không muốn về nhà _vậy...em có thể ở lại đây không? - Joéph nhanh nhẹn hỏi _không, em không muốn làm phiền anh thêm nữa, cảm ơn anh về bữa tối - nó nói nhanh rồi cuối đầu xuống ăn tiếp _em đừng lo, anh không phiền, xem như em là khách của anh, ở xa lên thăm được chứ? - Joéph vẫn chưa tha cho nó _nhưng... - nó định nói nhưng em ngại thì Joéph xen ngang _không nhưng nhị gì hết, cứ ở đây, không sao đâu - Joéph đã nói vậy nó không thể không chấp nhận nên nó đành gật đầu đại Sáng hôm sau, là ngày tổng kết, nhưng tất cả cũng không thấy nó cũng như Vương. 1 tuần rồi 2 tuần không thấy nó, ông Lâm và bà Trinh sốt ruột đi tìm nó _hức...không biết giờ này con bé đang ở đâu nữa? - bà Trinh tức tửi _cũng tại lỗi làm cha làm mẹ như chúng ta đã làm hại con rồi - ông Lâm hối hận - biết thế tôi với bà đã không dựng chuyện phá sản để thử lòng con nó rồi _hức...hức...cũng tại tôi không làm tròn trách nhiệm nên mọi chuyện mới như thế này hức hức- bà Trinh tự trách _nhưng tôi không nghĩ con bé lại dại dột mà tự vẫn đâu - ông Lâm đau lòng - sao ta không hỏi thằng VƯơng chắc nó biết _đúng rồi, chúng ta mau hỏi nó xem? Thế là Ông Lâm và bà Trinh sang nhà Vương _hai bác tìm cháu có việc gì vậy ạ? - Vương ngạc nhiên _cháu...cháu có biết con bé Bảo nó ở đâu không? mau nói cho bác biết đi - nước mắt bà Trinh bắt đầu rơi _sao ạ? Bảo không về nhà ạ? - Vương cũng ngạc nhiên _cháu không biết nó đang ở đâu sao? - ông Lâm hỏi gấp _dạ...không - Vương cuối đầu, lòng hắn nhói len từng cơn, hắn giận nó lắm, oán nó lắm, nhưng nó bây giờ đang ở đâu? còn sống hay đã chết? _vali? cháu định đi đâu à? - ông Lâm nhìn thấy cái vali to tứơng được dựng bênsofa _cháu...cháu sẽ đi du học ạh - Vương trả lời _d..du học? - bà Trinh ngạc nhiên - còn chuyện của cháu với con bé _chúng cháu....đã chia tay rồi ạ - Vương nói trong tuyệt vọng _tại...tại sao chứ? - bà Trinh run run _cô ấy đề nghị mà không nói lí do _trời ơi! tất cả là lỗi của chúng ta mà- ông Lâm ôm đầu _có..có chuyện gì vậy hai bác? - Vương ngạc nhiên _chuyện là thế này..... - ông Lâm từơng thuật lại mọi chuyện cho Vương nghe. Hắn biết được sự thật và đi tìm nó ngay. Tại một căn biệt thự rộng và khá sang trọng _Bảo, em có thể làm em gái anh không? - là Joéph _anh hỏi thừa rồi, em đã xem anh là anh trai rồi - nó nhìn những đám mây trên trời rồi mỉm cười _hãy sang Pháp cùng anh - Joéph đề nghị _sang...sang Pháp? - nó ngạc nhiên - nhưng tại sao lại đột ngột đến thế? _vì anh được tiến cử về trụ sở Roguine chính ở Pháp, em có thể đi cùng anh chứ? - Joéph giải thích _dù gì em cũng không biết đi về đâu, thôi được, em đi cùng anh - nó quyết định ngay, nó nghĩ có lẽ bên ấy, nó sẽ bắt đầu cuộc sống mới. 3 tuần sau _thưa ông bà, có thư ạ - chị người hầu _được rồi chị cứ để đấy - bà Trinh buồn rầu Cầm lá thư, bà thấy lạ _thư gì mà chẳng có tên người gửi gì vậy Bà mở thư ra, mắt ngân lệ "thưa ba mẹ, Ba mẹ vẫn khỏe mạnh chứ ạ?ba mẹ đừng lo, con vẫn ổn. Khi ba mẹ đọc được bức thư này, con có lẽ đã đi xa rồi. Con xin lỗi, con thật là đứa bất hiếu, con không mong mình sẽ được tha thứ nhưng xin ba mẹ hãy sống thật hạnh phúc, đừng vì đứa con bất hiếu này mà buồn lòng. Con sẽ trở lại, con nhất định sẽ trở lại. Hãy giúp con gởi lời nhắn đến Vương, đừng tìm con. đứa con bất hiếu Ngọc Bảo " Hai năm sau "Marie, con mau lại đây" là một người phụ nữa đã quá tuổi "dạ?" là một cô gái trẻ "con xem cái váy này thế nào?" bà hỏi cô gái "woa, rất đẹp nhưng mà mẹ định mặc nó vào buổi tiệc ạ?" cô gái trẻ tròn mắt "cái con bé này, sao mà con ngốc thế hả? ta mua cho con đấy" bà cười hiền "thật...thật vậy ạ? con cám ơn mẹ" cô gái nhảy cẩng lên ôm chầm lấy bà "lớn rồi mà như con nít vậy" bà mắng yêu "kính...koong..." "Marie, anh về rồi nè" giọng của một người con trai có mái tóc vàng và đôi mắt xanh thẩm, dáng anh ta cao như người mẫu "hihi anh mệt không?" cô gái đưa cho anh ta chiếc khăn "không đâu" anh ta cười, một nụ cười làm bao cô nàng phải điêu đứng "Joéph, con mau lại đây, xem bộ này thế nào" là người phụ nữ ban nãy "mẹ~ con có thừa mấy bộ đấy rồi mà, đâu cần phải làm thế chứ" Joéph "nhưng mẹ muốn tự tay chon cho con mà, Marie, con thấy thế nào?" bà quay sang hỏi cô gái "con thấy nó rất đẹp, rất hợp với anh đó" cô thêm vào "Thưa bà Christian, có thư từ Bordeaux ạ" chị giúp việc lễ phép "được rồi, chị mau ra ngoài đi" bà Christian thở dài "thôi hai con cứ trò chuyện đi, mẹ đi có chút việc" Xong bà khoác chiếc áo lông thú và đội chiếc mũ rồi bước ra ngòai "mẹ đi đâu thế nhỉ? trông có vẻ căn thẳng" Marie lo lắng "không sao đâu, chắc là lại thư từ của ông Orléan thui mà" Joéph "có lẽ thế" Marie nhìn ra ngoài cửa sổ Trời Paris mỗi lúc một lạnh, mùa đông đã đến gần, nhưng thành phố này chẳng đổi khác là bao, chỉ có điều con người trở nên lười hơn mà thôi. Marie nhìn vào khoảng không vô tận và suy nghĩ về một điều gì đó "em biết mục đích của buổi tiệc sắp tới là gì mà, đúng không?" Joéph lên tiếng làm phá tan bầu không khí tĩnh lặng "em biết" Marie trả lời nhưng mắt vẫn không rời khỏi cảnh vật ngòai cửa sổ "em có ý kiến gì không?" Joéph thổi thổi li café nóng "không, em không có" Marie nói giọng buồn bã "vậy thì tốt nhưng anh mong em hãy quên đi quá khứ" Joéph nhấp tách café rồi đi đến gần cô, anh vòng tay qua eo cô "anh yêu em, em biết đều đó mà" "vâng em biết, nhưng...." Marie ngập ngừng "em nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng tiếp nhận tình cảm này" "đã 2 năm rồi, tại sao? tại sao em vẫn nói câu ấy, anh đã chờ đợi hai năm rồi" Joéph xoay khuôn mặt cô về phía mình "em nói đi, anh còn phải chờ đến khi nào?" "em...em xin lỗi....em thực sự xin lỗi ...nhưng em...em chưa thể chấp nhận" nước từ khóe mắt cô lăn dài, Joéph lấy tay quệt những giọt nước mắt cho cô "anh...xin...lỗi...ah xin lỗi" Joéph ôm cô vào lòng. Hai hôm sau "tin...tin..." là tiếng còi xe "Joéph, Marie, xe đến rồi đấy" "dạ" là Joéph, anh bước xuống cùng bộ vest đen lịch lãm, tóc được vuốt lên bằng keo, trông anh lúc này rất cuốn hút. "xe đến rồi hả mẹ?" là Marie, cô bước xuống cầu thang một cách vụng về nên đã vấp phải váy, xém ngã nhưng Joéph đã đỡ kịp "em phải cẩn thận chứ" Joéph lo lắng, nhưng anh mau chóng đỏ mặt vì Marie đang xuất hiện cùng một chiếc sườn xám xẻ đến đùi, cùng với mai tóc búi cao để lại một vài sợi tóc dài rũ về phía trước, trong có lúc này rất quyến rũ và quý phái . "ơ....em...em xin lỗi" cô thoáng ngượng "chúng...chúng ta đi thôi" Joé lấp bấp rồi nhanh chóng ra ngoài, anh không muốn cô thấy khuôn mặt đỏ bừng của anh lúc này Cả hai cùng lên xe mà gượng ngùng, cô thì ngượng vì bị ngã, còn anh thì ngượng vì.... (vì cái gì thì chắc các bạn cũng biết, hè hè) Buổi tiệc được tổ chức tại một khu nhà hàng khách sạn rất sang trọng và nhân vật chính là Joéph và Marie. Cánh cửa vừa được mở ra, cô cùng anh tay trong tay bước vào đại sảnh nơi diễn ra buổi tiệc "ồ, chào anh, Wedton" là ông Andrean "chào ông Andrean" Joéph cũng bắt tay lịch sự "đây là...." ông GĐ Andrean thắc mắc "lát nữa ông sẽ biết ngay" Joéph ra hiệu bí mật "vậy chào anh" nói rồi, ông Andrean đi mất, Marie và Joéph bắt đầu hòa nhập vào buổi tiệc "à...anh muốn giới thiệu với em một người, anh ta là một Doanh nhân Việt, nhưng tài năng lãnh đạo của anh ta thì không thể chê vào đâu được" Joéph nói "vậy hả anh? vậy thì chắc em gặp được đồng hương rồi" Marie cừơi tươi Nói rồi anh dẫn cô đi đến một nhóm người, trong đó có một người Việt Nam, anh ta khá cao tầm mét tám lăm, anh ta khoác một bộ vest đen lịch lãm chẳng thua gì Joéph, anh ta khá trẻ và "ồ...chào anh, Kevin" Joéph cười khoác vai anh ta "chào Joéph" anh ta cười "đây là...?"nh ta thắc mắc "đây là Marie" Joéph xoay sang Marie, mặt cô trắng bệch và không còn nụ cừơi ban nnãy "chào cô .... tôi la Kevin, TGĐ công ty thời trang King & Queen" không ai khác có thể làm cô trở nên như vậy ngòai một người "a....chào...chào..anh" Marie lấp bấp "chắc cô cũng là người Việt, phải không?"Kevin nở nụ cười thân thiện "v...vâng..." cô nói mà như run sợ cô mãi nghĩ ngợi mà quên mình đứng trước anh "kìa em, em làm sao vậy?" Joéph lay vai cô "à...à không, em không sao?" cô lấp bấp "em...chỉ thấy hơi chóng mặt" "thôi vậy chúng tôi đi trước" Joéph dìu nó vào resting room. Kevin lắc lắc đầu "kính thưa quý vị quang khách, rất hân hạnh khi toàn thể quý vị đều có mặt ở đây" là người dẫn chương trình "kính thưa quý vị, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu người chủ trì bữa tiệc, ông Joéph D"miean Wedto" "clap...clap...clap..." "xin kính chào, tôi là Joéph GĐ của tạp chí Wind Season" là Joéph "nhầm quẳng bá cho thương hiệu thời trang Wind Season và sự thuận lợi của Show thời trang đầu tiên của cty ở Paris" những tiếng vỗ tay vang lên theo sau tiếng nói "tiện thể, tôi cũng xin giới thiệu cô Marie O"livan, người sẽ đính hôn cùng tôi" Marie bước lên sân khấu mà ai cũng trầm trồ nào là "ồ, cô ấy là người châu Á" "cô ấy đẹp thật" "đúng vậy" "...." vân vân và vân vân "thưa GĐ Wedton, anh có thể cho chúng tôi biết khi nào anh sẽ đính hôn ạ?" là một anh chàng phóng viên "chúng tôi sẽ đính hôn sau 2 tháng nữa" Kevin đứng từ xa ----------------------------------------------------- Chắc các bạn cũng đoán được, Marie, Kevin là ai đúng không? Marie là nó nhưng vì đã trưởng thành nên Feb đã đổi từ xưng hô từ nó thành cô, và hắn thành anh còn Kevin chính là Vương Tiệc kết thúc, Marie cùng Joéph về căn biệt thự quen thuộc, cô chào bà Christian rồi đi thẳng lên phòng, cô không thích những chỗ đông người cũng như những nơi tráng lệ tiệc tùng. Cắm tai phone vào, cô khẽ nhắm mắt và suy nghĩ vì sao Vương lại xuất hiện một cách bất ngờ như vậy và điều làm Marie ngạc nhiên hơn là vì sao anh không nhận ra cô, chẳng lẽ cô đã đổi khác đến như vậy sao? mọi thứ thật mệt mỏi. Theo giai điệu của bài Canon, cô thiếp đi lúc nào không hay. 2 năm trước _Bảo, em đang ở đâu? - Vương hét lên như một kẻ tâm thần - tại sao chứ? tại sao em lại làm vậy với anh, tại sao? - nước mắt Vương lại tuông ra và trời đỗ mưa Hắn hận nó, hắn căm thù nó, tại sao nó lại quyết định một mình tại sao nó lại ra đi mà không có hắn, VƯơng vẫn chạy, chạy mãi cho đến khi "ké ttttt......" một tiếng động lớn xảy ra _có tai nạn _mau...mau gọi xe cấp cứu mau lên _cậu ta chảy máu nhiều quá _sao lại chạy ra giữa đường như vậy _..... Và Vương bị tai nạn 1h sáng, tại phòng cấp cứu _bác sĩ... bác sĩ...con tôi, con tôi có làm sao không? - là mẹ Vương _con của ông bà đã qua khoỉu cơn nguy kịch nhưng.... - ông bác sĩ ngập ngừng _nhưng... nhưng làm sao hả bác sĩ? _nhưng theo chẩn đóan thì cậu ấy có thể bị mất trí nhớ tạm thời - ông bác sĩ kéo cặp kính _dù gì thì cũng qua khỏi - bà thở phào nhẹ nhõm _có lẽ như thề sẽ tốt với nó hơn - ba hắn cũng buồn rầu Tại Paris, ngay thời gian đó "xoảng..." một tiếng động lớn xảy ra trong bếp _có chuyện gì vậy? - Joéph lo lắng chạy vào bếp _à...không... em chỉ sơ ý thôi - nó vội vàng dọn đống đĩa vỡ _thôi em cứ để đấy, trong em có vẻ xanh xao lắm - Joéph đỡ nó đứng dậy _cả...ơn ..anh - nó như người mất hồn "sao thế này? tại sao tim mày đập nhanh thế này? đau...đau quá" nó áp tay lên ngực lo lắng. Quay về thực tại, tại một căn hộ sang trọng "cô ấy thật đẹp, hình như là gặp ở đâu rồi nhỉ?" Kevin tự hỏi, nhấp một ít rượu anh ngã người vào ghế sofe mắt nhìn ra cửa sổ "ring...ring...ring..." tiếng chuông đt vang lên "alô" "anh Kevin, là em Emily nè, em nhớ anh quá à" tiếng của một cô bé giọng rất ư là trẻ con "Emily? có chuyện gì sao?" Kevin chán nản "bộ có chuyện gì thì em mới gọi cho anh được sao?" cô bé nói giọng dỗi hờn "em nhớ anh mà, anh không nhớ em sao?" "à...ừhm... nhớ nhớ " Kevon kêu khổ Thế là Emily lại bắt đầu luyên thuyên với Kevin đủ điều nào là : anh khỏe không? ở bên ấy thế nào? anh không được nghía cô nào ngòai em đâu đấy và nhớ mua quá cho em nhe anh ....vân vân và vân vân "rụp" Kevin cúp máy, anh thờ dài Emily Rosaline là con gái của ông chủ tập đoàn mĩ phẩm ROSE, bạn của bố anh, hai nhà đã định hôn ước vào sau cái ngày mà anh ra viện, Emily là một cô bé bướng bĩnh, cứng đầu và ích kĩ, khi muốn đạt được điều gì thì cô bé sẽ chiếm được thứ đó bằng mọi cách. Sáng hôm sau, Marie thức dậy rất sớm, cô mặc bộ đồ thể thao và đeo headphone. Đang chạy bộ trong công viên, thì "á..." cô khẽ la lên một tiếng "a...tôi xin lỗi..."người kia cũng luống cuống đỡ cô đứng dậy "ơ...là cô Marie" tiếng của Kevin "ơ... chào anh. Kevin" cô cũng ngạc nhiên không kém "cô cũng đi tập thể dục ở đây sao?" Kevin tò mò "đúng vậy, 1 tuần 3 buổi tôi đều chạy bộ ở đây" Marie lấy bình tĩnh để trả lời, cô không muốn Kevin nhìn thấy nỗi lo của mình "cô chờ tôi một lát được chứ?" nói rồi Kevin chạy đi đâu đó chừng 5" "đây, cô uống đi" anh trở lại cùng với chai nước suối "sao anh biết tôi uống loại này?" Marie ngạc nhiên khi Kevin đưa cho cô chai trà không đường mà không phải ai cũng có thể uống được. "tôi chỉ đóan thôi, bởi vì chẳng phải cô đi tập thể dục đó sao, vì vậy nên loại nước này là tốt nhất" Kevin giải thích "anh... thật chu đáo" Marie nở một nụ cười thân thiện "mà cô Marie...ờ...ừm..tôi có chuyện muốn hỏi cô?" Kevin ngựơng ngùng "vâng? anh cứ nói đi" "chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa nhỉ?" Kevin hỏi làm cô chợt thấy căng thẳng "ờ...ơ...sao anh lại hỏi vậy?" Marie bối rối "không, bởi vì tôi có cảm giác rất quen thuộc khi nói chuyện với cô mà thôi" Kevin cười rồi uống một ngụm nước "ơ...chắc anh nhầm rồi...chúng ta chưa từng gặp nhau mà" Marie cười ngượng " mà anh sang đây lâu chưa?" "không tôi chỉ mới ở đây đươc 1 tuần mà thôi" Kevin trả lời Hói một hồi thì Marie biết được, Kevin đã bị mất trí nhớ sau một tai nạn sau ngày cô rời Việt Nam để sang Pháp. Tim cô trở nên đau nhói Tạm biệt Kevin. cô trở về mà lòng đau nhói, nhưng có ích gì chứ, anh đã quên rồi, quên tất cả những kĩ niệm ngắn ngủi và quên cả cô, nhưng tại ai chứ? chỉ tại cô, tại cô mà anh mới ra nông nỗi này. Nhưng ông trời thật là tàn nhẫn, tại sao lại để cô gặp lại anh mà không cho anh kí ức về cô. Khóe mắt cô đã bắt đầu cay, Marie vội vàng quệt tay. Cô không muốn ai nhìn thấy cả, cô không về nhà ngay mà ghé siêu thị, cô cần mua ít đồ. mãi đi mua đồ mà cô quen luôn cả giờ giấc, Marie mở điện thoại "hôm nay đã là 18 rồi sao?" cô cất đtnhư chợt nhớ ra điều gì đó. Marie nhanh chóng đẩy chiếc xe chở hàng ra tính tiền, cô nhanh chóng lái xe về nhà, nhưng trên đường đi Marie dừng lại ở cửa hàng giày. "chị gói giùm tôi đôi này" "tạm biệt quý khách" Marie bước ra cùng với gói quà trên tay, cô lái xe về biệt thự. 11h trưa thứ bảy, ngôi nhà lại trống trơn, Joéph thì đang ở công ty, còn bà Christian thì chắc là lại đi thăm ông Orléan, chỉ con hai con Beggie, cùng chị người ở Céline ở và bác quản gia già Pierre. Marie lên phòng tắm rửa rồi thay đồ, cô luôn đối xử rất tốt với mọi người, cô cũng đảm đang nên ai ai cũng quý mến cả. Cô dọn dẹp bát đỉa rồi, cấm quyển tiểu thuết ra ngồi đọc. Làn gió mát cứ lần lượt thổi nhè nhẹ, làm những cành hoa hồng tỏa hương ngào ngạt, mọi thứ trong thật yên ả làm sao, Marie rất thích được như thế này, kí ức mà cô chẳng muốn nhớ lại cứ tràn về, gấp quyển sách lại, cô lại thấy lòng man mát buồn, cô nhớ đến những ngày tháng ở bên Vương (giờ là Kevin) nào là ngọn đồi chong chóng anh làm cho cô, nào là buổi cắm trại là nơi mà anh đã cứu cô, mọi thứ quá đẹp, quá hạnh phúc, mắt cô lại nhòe nước. Cô hối hận, đúng cô thật sự hối hận, biết thế cô đã ở lại, biết thế cô đã ở bên Kevin và cùng đấu tranh cho tình yêu của mình nhưng vì sự ích kĩ và ngu ngốc trong cô, cô đã nghĩ làm như vậy sẽ tốt cho cả hai, một phút dại dột mà bây giờ cô phải ở đây một mình đau khổ... "kính koong" tiếng chuông cửa làm cô bật tỉnh "cậu chủ đã về" ông quản gia ra mở cửa, cô lẻn ra cửa sau rồi lên lầu, cô không thể để Joéph thấy khuôn mặt đẫm nước của mình bây giờ. Một lúc sau "cộc cộc" "là anh Joéph đây, em có bên không Marie?" "vâng, cửa không khóa" cô nói vọng từ trong phòng tắm Joéph bước vào, cô cũng vừa bước ra, tay cầm cái khăn lau mặt, cô vừa rửa mặt xong. "anh tìm em có việc gì không?" Maỉe treo chiếc khăn và quay lại chiếc sofa riêng trong phòng cô "anh chỉ muốn nhìn thấy em nghe em nói mà thôi" Joéph cười bằng nụ cười đẹp trai nhất có thể "chỉ vậy thôi sao?" Marie ngạc nhiên "anh đùa thôi, ngày mai là sinh nhật của một đối tác quan trọng nên anh muốn em đi cùng, nếu em rãnh" Joéph giờ mới nói thật "là ai thế? em có biết không?" Marie hỏi "anh ta là Kevin, là TGĐ người Việt mà chúng ta gặp hôm qua đấy" Joéph nói, tim của Marie lại rung lên. "à...thì ra là anh ta" "vậy chúng ta đi cùng chứ?"
Đánh Giá sản phẩm




• LIÊN HỆ VÀ HỖ TRỢ
SMS: 01635514395
hocsinhonline2013.wap.mu@gmail.com
Tags: http://gamejavapk.wap.sh/Truyen/Truyentinhyeu/Toiyeuemngoca/Chap7
SEO : Bạn đến từ :

1 | 1 l 1 l 70