[Truyện Tình Yêu] Tôi yêu em Ngốc à - chap 5
- Vương nói xong rồi kéo chân nó lại _cố chịu đau một chút - Vưong nói rồi lấy tay xoay xoay bàn chân nó "crặc" _ah.... - nó chỉ la lên nhỏ rồi cắn răn chịu _xong rồi - Vương từ từ đặt chân nó xuống _cám ơn anh - nó hơi ngại - nhưng sao đại thiếu gia như anh biết cách nắn chân thế? - nó hỏi một cách châm chọc _cô đừng có xem thường tôi, đó là do ông ngoại tôi dạy đó, lúc tập võ, tôi rất hay bị trật chân - Vương nói rồi nhìn lên bầu trời - nhưng cô cũng gan thật đấy, đau như thế mà chỉ cắn răn chịu - đánh trống lãng _tôi không thích là một đứa con gái yếu đuối - nó chắc nịch - ngày trước khi ởnhà tôi chỉ toàn bị gởi học ở những trường nội trú, mặc dù rất yêu thương cha mẹ nhưng tôi không hề có cảm giác họ là người thân, vả lại một mình một nơi, nếu mà yếu đuối thì ai sẽ giúp đây? - nó cười buồn _mà nhà cô làm sao đủ tiền để vào trường nội trú? - Vương thắc mắc _đó cũng là điều mà tôi rất khó hiểu, mặc dù là con nhà nghèo nhưng tôi chưa hề thiếu thứ gì cả - nó nói với con mắt suy tư - nhưng quanh đi quẩn lại thì gia đình tôi vẫn có tiệm bánh nhỏ đấy thôi _n.......nè........nè..... - nó mặt bỗng dưng tái mét lại, chỉ sau lưng nó _này, cô làm gì mà bị cà lâm vậy hở? - Vương nói rồi quay ra sau - Gián àh _ừhh...... - nó nói mà như bị rợn sống lưng _cô thật là.... , con gián thôi mà - hắn nói rồi cầm râu con gián quơ quơ trước mặt nó _tránh ra, a....anh mau vứt con gián đó ra, mau lên - nó sợ đến phát thét _rồi rồi - Vương nói rồi vứt con gián lên mặt đất - rồi cô không cần phải sợ nữa _phew, trên đời này, tôi ghét nhất và sợ nhất đó là gián đấy _trời ạh - Vương bó tay Bầu trời bỗng lóe một tia sáng "ầmmmm....." rồi sau đó tiếng sấm cứ kéo dài Vương bỗng co rút người lại, mặt tái mét _này, anh làm sao thế? này - nó lay lay _sấm, tôi ghét..... sấm - Vương nói mà mắt hắn đanh lại, môi lấp bấp "ầm......" lại một tiếng nữa, to, rất to nó chưa kịp nói gì thì Vương đã nhảy bổ vào ôm ngang hông nó _n...này .... - Nó tỏ ra khó chịu và đẩy Vương ra _cô có thể ngồi như vậy một lúc không? - Vương nói trong sợ hải _thôi được rồi - nó thấy vậy cũng không đánh lòng - coi như trả ơn anh vụ con gián Vậy là hai đứa cứ như vậy, suốt đêm rồi ngủ lúc nào không hay. Sáng hôm sau Nó đã dần dần tỉnh dậy, nhưng lại thấy hơi nghẹt thở, và mỏi ngườ. Nó nhìn xuống thì thấy tay hắn vẫn ôm nó cứung ngắc, còn cái mặt cửa hắn thì (nằm đâu ấy nhỉ? khi tay hắn nằm ngang hông nó) _này, Vương, anh mau thức dậy cho tôi - mặt nó chín vì ngượng _hơ...ơ - Vương tỉnh dậy, thấy đầu mình êm êm (tại sao lại em, lọt hố mà có gối àh? thế là hắn nằm chỗ nào nhỉ? ) _cái đồ dê xòm, anh còn chưa tỉnh ngủ nữa hả? - nó bật ra rồi lấy hai tay che trước ngực _chuyện gì vậy? - Vương còn ngáp ngủ _chuyện gì này, mau tránh ra - nó ngại ngùng _chân tôi khỏi rồi, anh mau đỡ tôi lên đi -nó đề nghị rồi đứng dậy - anh đẩy tôi lên đi rồi tôi tìm chỗ có sóng gọi người tới giúp _ùhm - Vương đồng ý Loay hoay mãi 15" nó mời lên được _cảm ơn, anh mau đưa tôi đt của anh đi - nó thò thò tay xuống _nè - Vương đưa cho nó - cẩn thận đấy _biết rồi Nó chạy ra con đường không xa ngọn đồi _a lô, chú Vinh hả ? cháu là Bảo nèh - Nó alô _cháu, vậy cậu chủ đâu? - chú Vinh, tài xế lo lắng _cậu ta không sao, chú tới ngọn đồi hôm qua đi - Bảo nói rồi tự nhiên "pin pin" hết pin luôn 15" sau nó trở lại _anh chờ một lát đi, tôi đã gọi chú Vinh rồi - nó quăng đt xuống - cầm lấy này, nó hết pin luôn rồi đó _này - Vương gọi với lên _sao cơ? - nó tròn mắt lò đầu ra _tôi......a..ùhm thật ra mục đích của tôi dẫn cô đến đây là có chuyện muốn nói ..... - Vương ngập ngừng _huh? - nó khó hiểu, bỗng dưng thấy Vương đỏ mặt nó rất ngạc nhiên -sao mặt anh đỏ bừng vệy? _àh ùh hok có gì đâu? - VƯơng lại thôi _anh thật là nói gì mà cứ úp úp mở mở - nó lắc đầu nhưng cũng quay ra 10" sau _ah, chú Vinh - nó vẫy vẫy tay _cô ở đây vậy cậu chủ đâu? - Ông Vinh lo lắng _tôi ở dưới này - Vương nói to _trời sao cậu lại rơi xuống giới vậy?- Ông Vinh nói rồi tìm cách kéo hắn lên _chuyện ngoài ý muốn Xong nó với ông tài xế kéo Vương lên, khi vừa bước lên khỏi cái hố, Vương lướt nhẹ ngang tai nó nói gì đấy, mặc dù nói nhỏ lắm, nhưng nó vẫn có thế nghe được, nó thẫn người ra luôn (nói cái jề thế nhơ?) _này, cô định đứng đấy luôn hả ? - Vương nói mà không quay mặt lại, hắn cũng đang ngượng _ờh ờh - nó giờ mới tỉnh Thế là chúng nó ra xe đi về nhưng lạ là chẳng đứa nào dám nhìn đứa nào, cả hai cùng hướng ra cái cửa sổ làm ông Vinh thấy lạ, chắc hẳn là có gì đó xảy ra giữa bọn trẻ, ông nghĩ vậy (nhưng gì mới được chư? ) Chúng về nhà, lại thêm một buổi nghỉ học nữa Hoàng lo lắng cho nó vô cùng, không biết có chuyện gì không mà 2 ngày nay chẳng thấy nó đến thăm mẹ anh. Chúng nó về tới nhà mà vẫn chẳng nói chẳng rằng câu nào nó nhảy ngay vào phòng tắm, nhưng tắm một hồi nó mới biết mình quên mang quần áo vào thành ra nó chạy ra ngoài mà trên người chỉ có mỗi cái khăn quận _đâu rồi nhi? rõ ràng là để ở đây mà - nó vừa tìm đồ vừa lầm bầm "cạch" _này Bảo, tôi có ca....... - Vương bước vào mà chẳng thèm gõ cửa _mau tránh ra, đồ .d.âm tặc đê tiện, cút mau &^*%&*% - nó vừa .c.hửi vừa chọi tất cả những gì mình vớ được "rầm" Vương vội vả đóng sầm cửa lại, mặt hắn đỏ bừng Nó trong phòng thì tim đập thình thịch "cái đồ biến thái, vô duyên, vô ý tứ ..... " nó rủa thầm đủ thứ trên đời 20" sau nó mở cửa bước ra và dè chừng _này - Vương lên tiếng _cá ... cái ....jề? - nó giật mình lấp bấp _tôi đã làm gì cô đâu mà - Vương cười khục khục _anh ...anh tìm tôi có việc gì ? _xuống nhà với tôi, tôi có quà cho cô đấy - Vương nói rồi dắt tay nó lôi xuống nhà _đây - Vương cầm một cái thùng to _gì vậy ? - nó nhìn Vương nghi ngờ nhưng cũng nhận món quà, thấy nặng tay Nó cuối xuống mở gói quà to tướng _ụt ụt ....éc _wa..................- nó thốt lên một tiếng _anh lấy đâu ra con cute cute này thế - nó lấy tay vuốt vuốt con heo mọi _hi... - VƯơng cũng cười thầm khi biết nó thích _cutie cutie, moak - nó chu chu mỏ với con heo - thanks kìu nha Vương khúc khích bỏ đi Con heo trông iu phết, còn có đeo cả lắc cổ nữa ý _gì thế này - nó để ý trên cổ con heo có mảnh giấy > _huh? là jề đây? - nó thắc mắc nhưng rồi cũng đi theo Chỉ còn cánh cửa nữa thôi là có có thể bước ra sân thượng > Nó cũng làm theo "cạch" nó mở cửa, chân mò mò tiềm kiếm đường đi _cô mở mắt ra đi - Vương lên tiếng Nó từ từ mở mắt, trước mặt nó lúc này là những ánh nến lung linh cực kì được xếp thành hình trái tim ở giữa là một chiếc bánh kem _chúc mừng sinh nhật - Vương dịu dàng _sao? sao? anh biết - nó rất đổi ngạc nhiên lòng lâng lâng _bí mật - Vưong cũng chỉ nói thế thôi - ước gì đó rồi thổi nến đi chứ _ùh, dù sao cũng cảm ơn - nó tiến gần ổ bánh nhắm mắt rồi nghĩ ngợi gì đó, nó thổi nến Vì trời cũngđã tối, những ánh nến xung quanh lại càng rực sáng _cô ước gì vậy ? - Vương vờ thắc mắc _điều ước của tôi, anh cần biết làm gì ? _thì thôi, ăn bánh nào Vương kéo nó vô giữa những cái nên chúng nó từng muỗng từng muỗng ném hương vị ngọt ngào của cuộc sống Ăn xong chúng nó no nê lăn kềnh ra nằm ngước mặt lên trời _này, anh biết những vì sao trên kia là gì không? - nó ngu ngơ hỏi Vuương nhưng không hề quay lại _không - Vương trả lời cộc lốc _người ta thường bảo mỗi vì sao trên trời tượng trưng cho một người đã khuất, và những người đã khuất ấy sẽ luôn luôn dõi theo chúng ta qua những vì sao này - nó lấy tay hứng lấy những ánh sao _thật thế ư? - Vương ngu ngơ _tôi cũng không biết, nhưng theo tôi mỗi vì sao lại là một ước mơ, một hy vọng mà mọi người thường mơ trong ngày sinh nhật của mình - nó vẫn tiếp tục giơ tay _tôi không có ước mơ - Vương nói mà giọng thật cô đơn _sao vậy ? - nó ngạc nhiên quay sang Vương _bởi vì đơn giản, mơ chỉ là mơ mà thôi - Vương nói trông rất cô độc mà lòng hắn như buồn lắm Chúng nó im lặng, một cơn gió nhè nhẹ thổi làm khuôn mặt nó mắt rượi _này, anh có biết điều ước của tôi là gì không?..... - nó nói mà mặt vẫn ngước lên trời Lại một con gió nhẹ thoàng qua, Vương đã ngủ, hắn đã thiếp đi lúc nào không hay _đó là ........ - nó nói gì đó như thì thầm vào tai hắn Mọi ngày đều trôi qua thật êm đềm nhưng Vương vẫn nhốt nó trong nhà nếu muốn ra thì phải xin phép (trời ạh tên độc đoán) Sáng Chủ Nhật "tình tính tinh....tinh tính tình" tiếng chuông điện thoại của nó _alo - nó nhấc điện thoại "Bảo... là tôi đây..." tiếng một thằng con trai _Hoàng hả? có chuyện gì không? - nó ngạc nhiên khi thấy Hoàng lấp bấp "mẹ...mẹ...tôi bị cấp cứu rồi...." giọng Hoàng khan lại _sao hả? làm sao....làm sao có chuyện đó được?- nó hoảng hốt - đợi, ông đứng đó đợi tôi, tôi sẽ đến ngay nó gấp điện thoại rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống nhà _cô Bảo, cậu chủ không cho phép tôi để cô ra ngoài - chú Vinh chặn nó lại _nhưng tôi...tôi thật sự có chuyện rất gấp mà - nó nhăn nhó _xin cô đừng làm khó tôi - chú Vinh vẫn cản Nó không biết làm thế nào nên đành quay vào trong "đúng rồi, cửa sổ" trông đầu nó chợt nảy ra ý kiến leo cửa sổ Nó tìm một sợi dây thừng kiếm được trong kho, cột chắc lại, nó leo xuống, bắt chiếc tãi nó chạy ngay tới bệnh viện 15" sau _Hoàng, mẹ mẹ ông sao rồi - nó mặt không còn giọt máu, thở hồng hộc _vẫn còn đang cấp cứu bên trong - Hoàng lo lắng hai tay chấp vào nhau _cậu đừng lo, bác ấy sẽ qua khỏi mà - nó quỳ xuống lấy hai tay ôm lấy tay Hoàng 10" sau "cạch" tiếng cửa mở phòng cấp cứu _bác sĩ, bác sĩ mẹ tôi sao rồi - Hoàng tức tốc _căn bệnh ung thư đang tái phát cần mổ ngay - bác sĩ nói căng thẳng _bác sĩ, vậy bác gái sẽ qua khỏi chứ - nó lo lắng _chúng tôi e rằng cơ hội chỉ có 20% - ông bác sĩ _chỉ 20% thôi sao? - Hoàng nói như muốn vỡ tung _bình tĩnh đi Hoàng, tôi tin bác sẽ qua khỏi mà - nó động viên _vậy chừng nào mẹ tôi có thể mổ hả bác sĩ? - Hoàng nắm tay ông bác sĩ _bà ấy sẽ phải mổ ngay, mới anh đi theo tôi làm thủ tục Hoàng đi theo theo ông bác sĩ, còn nó thì vào phòng cấp cứu _bác, bác tại sao lại như vậy? - nó lo lắng _hì... bác... cảm ơn cháu - bà Lan cố gượng nói nhưng yếu ớt _bác, bác nhất định sẽ qua khỏi mà - nó nói với ánh mắt hi vọng _ùhm, bác xin lỗi.... bàc xin....lỗi - bà nói bằng giọng thều thào, đôi hàng mi bà trực trào ra trên khóe mắt - có lẽ ...bác ...sẽ chẳng...được...nhìn thấy...thằng Hoàng và cháu...được nữa - bà nhắm mắt những giọt lệ cay đắng _bác bác đừng nói thế mà, Hoàng đang rất mong bác, bác đừng nói như vậy mà - nó òa khóc nhìn bà _cháu có thể hứa với bác...một...điều ...được không? - bà Lan hỏi bằng giọng yếu _chuyện gì vậy bác - nó lau nước mắt _con...hãy hứa...khi ..bác... đã không....còn trên cõi...đời này nữa....con...con hãy...chăm sóc thằng Hoàng giùm...bác - bà nói giọng cầu xin _bác bác nói gì vậy? làm sao mà bác có thể.... Hoàng sẽ rất đau khổ - nó nắm chặt lấy đôi bàn tay xanh xao của bà _con...hãy...hứa...- bà nói mà hấp hối _mẹ...tại sao? tại sao mẹ lại nói như vậy? mẹ nhất định không được xa con - Hoàng nắm lấy tay bà mà khóc _mẹ...m...ẹ....xin lỗi... - bà dần dần nhắm mắt - hã..y...ư...tha...ư...thứ...ch..o ..mẹ nói rồi đôi tay bà như lạnh dần, đôi môi trở nên tái đi, sắc mặt cũng biến xanh nhạt _M.....E....MẸ..................... - Hoáng gọi lớn _Bác, bác - nó lấy tay lây lây bà mà nước mắt dàn dụa Và như thế bà đã đi xa, đã hoàn thành số pận của mình. Sau tan lễ, tại một khu vườn trống sau căn biệt thự rộng, một không khí ảm đảm, thật u ám _............- Hoàng im lặng _.............- nó cũng không muốn nói gì lúc này, nó biết người mà Hoàng yêu thương nhất đó là mẹ anh. _hãy khóc, đừng im lặng - nó chỉ nói thế thôi - hãy cứ khóc đi Hoàng không nói gì, anh dựa đầu vào vai nó và...khóc. Nó cho anh mươn bờ vai, đôi tay xoa xoa cái lưng khồng lồ, nó như an ủi Hoàng chỉ bằng hành động Một ngày dài, hôm ấy đúng thật là một ngày dài. "ax, con nhỏ này đi đâu thế không biết" Vương ở nhà lo lắng, đi đi lại lại mà chóng cả mặt _cậu chủ, xin cậu bình tĩnh, cô ấy sẽ về ngay thôi ạ - ông quản gia _ông thôi đi, ông đã nói câu này cả chục lần rồi, cô ta có về đâu - Vương quát làm ông quản gia im thin thin _thưa cậu chủ, là cô Bảo - chị người làm hớt hải _chị cứ để cửa đấy cho tôi - Vương tức mình bước ra _cô làm gì từ sáng tới giờ? - VƯơng nói như quát _........ - nó không nói gì mà thần người ra, mắt nhìn mông lung _này, cô có nghe tôi nói không hả? sao cô không đi luôn đi, còn về ấy làm gì? - Vương tức mình nắm chặt vai nó _anh im lặng một chút đi - nó nói với giọng sầu não _im lặng? làm sao tôi có thể im lặng đây? - Vương lấy tay xoay mặt nó nhìn thẳng vào mặt mình _tôi đã mệt lắm rồi, anh làm ơn để cho tôi yên được không - nó vùng khỏi tay Vương đi lên lầu. "huh? cô ta làm sao ấy nhỉ? tại sao lại có thái độ đó? cô ta đã đi đâu? ai làm gì cô ta à?...." tất cả câu hỏi cứ vây lấy Vương khi thấy nó như thế. Nó lên lầu mà người lã đi, nó đi vào toilet nó muốn ngâm mình trong nước ấm một chútđể thư giãn. Nó cảm thấy tôi nghiệp Hoàng, anh đã không có nhiều người thân thích bên cạnh đã vậy còn mất đi luôn người mẹ đáng kính, nó phải làm sao đây với lời cầu khẩn từ bà Lan, mẹ Hoàng "thật là mệt mỏi quá" - nó lắc đầu nguầy nguậy nó muốn xua tan đi tất cả 20" sau nó bước ra đã nghe tiếng gõ cửa "cộc cộc" _ai đấy chờ tôi một lát - nó nói rồi đến mở cửa - lại là anh à?tìm tôi có chuyện gì? _uhm...tôi....tôi mang đồ ăn đến cho cô này - trên tay Vương là một khay thức ăn Định từ chối nhưng nó nghĩ hắn chưa bao giờ làm vậy và chắc hắn cũng lo cho nó lắm (lo mà phát cuồng í chứ pà chị ) _anh vào đi - nó mở cửa rộng hơn _ùhm, còn chuyện ban nãy, tôi...tôi...xin lỗi, chắc có lẽ tôi hơi nóng - Vương gãi đầu _không sao mà - nó ôn tồn _nhưng... mà từ sáng tới giờ cô đi đâu mà mất tăm luôn vậy? - VƯơng thắc mắc _thì tôi bận vệc gấp nên phải đi, anh không cần phải bận tâm _ùh, vậy thôi, cô đi ngủ đi, tôi cũng về phòng đây - Vương bước ra nhưng chưa hết thắc mắc _vậy chúc anh ngủ ngon - nó nói rồi đóng cửa lại Nhìn vào đống đồ ăn, nói thật nó cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn, nhưng lại nghĩ đến việc Vương đã bưng lên tận đây cho nó, nó lại thấy cảm động Nó cũng ăn nốt phần ấy rồi đi ngủ lun (có đánh răng í nhá) Sáng hôm sau, nó thức rất sớm cỡ 5h30 ấy, nó lui cui dưới bếp, thái hành, đập trứng, bắt chảo đổ dầu, ..... Sau 1 tiếng đồng hồ "leng keng" "lạch cạch dưới bếp nó cũng xong được 3 hộp obento Nó khẽ bước đến cửa phòng hắn, treo cái gì đấy vào tay nắm cửa, kèm theo là 1 tờ giấy Xong xuôi, nó đến trường rất sớm (bắt xe bus) _hoooo...... - Vương thức dậy, hắn vươn vai rồi đứng lên chuẩn bị thay quần áo đi học, hắn mở, rồi đóng cửa lại và thấy cái túi gì đó treo trước phòng mình, tò mò Vương mở ra và thấy tờ giấy > "hừm, cô thật là lắm trò " Vương lắc đầu cười vui sướng, hắn ta mở chiếc hộp bên trong và cười tươi xuống nhà _chị Ngọc, hôm nay tôi không ăn sáng, tôi đi đây, chào mọi người - VƯơng vừa đi vừa xách túi gì đấy như gã người ngoài hình tinh _hôm nay cậu chủ sao thế nhỉ? - chị Ngọc thấy lạ _ùhm, dì cũng thấy lạ, chắc cậu chủ yêu thật rồi - dì Bảy cười mỉm Chẳng hiểu sao mà Vương vừa đi vừa cười toe như con nít mới được cho kẹo, ai ai cũng thấy lạ, có bao giờ hắn cười thế đâu nhỉ _này, thằng này uống nhầm thuốc gì vậy cà? sao nó cười suốt ấy nhể - Kỳ thấy ngồ ngộ quay sang hỏi Doanh _ùh. tao cũng thấy vậy, thằng này hôm nay cứ cười đã vậy còn hát thầm nữa chứ - Doanh cũng thôi pó tay lun rầu Đang đi vừa cười vừa hát như thằng đao thì mắt Vương bỗng tối sầm lại, điện quánh "xẹt xẹt" (ui t/g tránh xa đây ). Vương thấy nó đang ngồi nắm tay Hoàng, vẻ mặt như đau buồn Mặc dù chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Vương không chạy xòng xọc tới như trước nữa mà hắn vòng ra đằng sau "nghe lén" (trời ạ, hừm không thề chấp nhận được ) _Hoàng, ông đừng buồn nữa, chuyện rồi cũng sẽ qua thôi mà, ông cón có tui mà, mấy bạn trong lớp nữa - nó nói an ủi _cảm ơn bà, cảm ơn bà đã động viên tôi trong thời gian này - Hoàng chồm lấy ôm nó, nó cũng ôm lại "này, này, hai người đang làm cái trò gì thế hử?" Vương nhòm đằng sau mà muốn nhảy lên "uýnh" cho tên kia một phát Đang định hùng hổ thì như có cái gì đó kéo giật hắn lại _mày làm cái gì mà nóng vậy - là Kỳ và Doanh _sao chứ? bọn họ ôm nhau giữa đường xa thế kia mà - Vương tức muốn xì khói _mày không biết gì sao? - Doanh hỏi _biết gì là gì? - Vương cộc cằn _thì lí do con nhóc đó ôm thằng Hoàng chứ gì? - Kỳ trố mắt _là gì? bọn mày nói xem nào - VƯơng mới nghe tới đó là xốc cổ áo hai thằng bạn hỏi tới tắp _từ từ đã nào, mày thấy gái mà "hành hạ" bạn bè thế hả? - Kỳ xỏ xiêng _thì bọn mày nói lẹ đi - VƯơng bực dọc _thì là mẹ của thằng Hoàng mất hôm qua, làm bạn thân tất nhiên nhỏ phải an ủi chứ - Doanh giải thích _ùhm, tao biết rồi, cảm ơn tụi mày nha - Vương gật đầu rồi biến đâu mất _thằng này lạ, từ hồi nào tới giờ có thấy nó cảm ơn bao giờ đâu nhỉ - hai thằng bạn với dấu chấm hỏi to đùng Rồi giờ vào học, lại đến giờ ra về _này, cô không về à? - Vương xoay sang nó _ùh, tôi bận chút việc - nó đang cất tập vở _chuyện của hắn à? - Vương hỏi _huh? sao sao anh biết? - nó ngơ mặt _trời ạ, tôi là Long Vương đó - Vương như biện minh _anh là gì không quan trọng - nó gấp cặp rồi đứng lên - nhưng bây giờ tôi phải giúp Hoàng _giúp cái gì? - Vương hiếu kì _thì an ủi chứ gì - nó nạt _nhưng tôi nghĩ hắn ta là con trai mà, cũng sẽ không yếu đuối như vậy đâu - Vương ý kiến _nhưng người mà Hoàng yêu quí mà kính trọng nhất là mẹ của mình, anh biết không? - nó đứng lại _........ vậy sao? - đúng thật là hắn không biết _thôi anh về trước đi, tôi đến nhà Hoàng - nó nói rồi đi trước _tôi...tôi cũng muốn đi - VƯơng nói với - tôi muốn giúp hắn ta _thôi được rồi, nhưng anh nhớ đừng có lãi nhãi nhiều đấy nhá - nó dặn dò _tôi biết rồi mà, đi thôi - không cần đi VƯơng kéo tay nó luôn Tại nhà Hoàng "kính....koong" _ai đấy? - Hoàng lên tiếng _là tui nè - nó lên tiếng _Bảo hả? bà chờ tui chút - Hoàng nói rồi bước ra mở cửa cùng với sự ngạc nhiên _sao tên này ở đây?- anh tròn mắt _anh ta đòi theo, thôi vào nhà đi - nó lùa 2 thằng vào Vương như cái đuôi của nó vậy, nó đi đâu hắn bám theo đó _này, anh ngồi yên được không, thật là vướng tay vướng chân - nó càu nhàu Vương mới chịu yên vị trên sofa Hoàng thì ở trên phòng, để mặc bọn nó làm cái trò gì ở dưới cũng được NÓ lau dọn nhà cửa rồi vào bếp "xoảng..." một tiếng động chói tai vang lên Vương và Hoàng đều nghe thấy, cả 2 nhanh chóng xuống chỗ phát ra âm thanh nhưng Vương đến trước (ở gần hơn mà) _này, cô có sao không? làm gì mà bất cẩn thế - Vương lo lắng cầm tay nó _cũng may chỉ bị xước nhẹ - nó cười trừ _nhẹ cái gì mà nhẹ, đưa đây coi ...... Từ đằng xa, Hoàng nhìn thấy bọn nó mà chạnh lòng, anh luôn là người đến sau, lúc nào cũng vậy, anh dường như bất lực khi chẳng làm được gì cho người anh thích. _thôi băng lại một chút là xong ngay ấy mà, anh ra phòng khách đợi đi - nó xua xua - một lát nữa sẽ có cơm Vương thấy mọi chuyện đã ổn, hắn đi lên nhà _tôi có chuyện muốn nói với anh - Hoàng giờ đang đứng trước mặt Vương. _anh có thể thay tôi xin lỗi cô ấychứ? - Hoàng nói không đầu không đuôi _huh? tại sao? - Vương khó hiểu _tôi phải ra nước ngoài - Hoàng nói chắc nịch _thì sao? thì chỉ cần tạm biệt thôi, tại sao phải xin lỗi - Vương thắc mắc _tôi đi có lẽ sẽ không trở về đây nữa - Hoàng nói mà gi nghẹn ngào _thật vậy sao? - Vương mừng thầm nhưng cũng hơi tiếc _nhờ anh chuyển lời này đến cô ấy _thôi được nhưng chừng nào anh đi - Vương hiếu kì _có lẽ chậm nhất là sáng mai - Hoàng nhìn mông lung _nhanh vậy sao? thôi được, tôi chấp nhận - Vương đồng ý _tôi không muốn làm phiền Bảo thêm nữa - Hoàng nói giọng buồn _này, hai người làm gì ngoài đấy hả? - Nó réo - mau vào đi, có đồ ăn rồi đấy _ừh - cả 2 tên đồng thanh _món gì vậy? - Hoàng hỏi _là Spaghetti với bít tết trứng và salad trộn - nó chỉ chỉ _ăn được không vậy? - Vương tỏ vẻ không tin tưởng _ăn không được đâu, trả đây - nó giật lại cái đĩa _ấy ấy, đã ăn đâu mà biết - Vương giật lại _bảo ăn không được mà - nó liếc xéo _chỉ hỏi thôi mà - Vương mặt phụng phịu Xong bọn nó vào bàn ăn nó thì ăn salad trộn, Hoàng thì ăn bít tết còn Vương thì ăn Spaghetti _ngon không? - nó hỏi _ùhm, rất ngon - Hoàng nói nhưng vẫn còn ăn _tạm được - Vương phán 1 câu nước đôi Xong xuôi 2 tên thay nhau rửa chén (thế mới công bằng chớ) Tầm 3h nó vs Vương chào Hoàng về _tôi muốn ghé chỗ này trứơc khi về - nó đề nghị _đi đâu? - Vương thắc mắc 15" sau chúng nó đã có mặt ở tiệm bánh nhà nó Nó bước vào _chào cả nhà - nó mừng rỡ lên tiếng _ủa cô chủ - một giọng phụ nữ lên tiếng _c...cô chủ? - nó rất đổi ngạc nhiên - tại sao lại gọi tôi là cô chủ? ba mẹ tôi đâu? _à, chủ tịch và phu nhân đang ở nhà - một người đàn bà lớn tuổi trả lời _đây không phải là nhà tôi hay sao? - mặt nó ngớ ra _huh? thế chủ tịch và phu nhận không nói gì cho cô biết hay sao? - bà ta cũng ngạc nhiên Lúc này Vương bước vào và cũng mgạc nhiên không kém _huh cha mẹ cô đâu? _làm sao tôi biết được _vậy là chủ tịch và phu nhân vẫn chưa cho tiểu thư biết rồi _biết gì ạ? - nó tò mò _chuyện là thế này, chủ tịch vốn là một nhà kinh doanh địa ốc giàu có, còn phu nhân là nhà tạo mẫu và thiết kế thời trang bên Pháp, vì chủ tich và phu nhân muốn tiểu thư học cách tự lập, không kiêu căng và không dựa dẫm vào thế lực gia đình nên đã mượn cửa hàng này của tôi để giả vờ có cuộc sống khó khăn - bà ta húp ngụm trà - ngoài ra tiểu thư còn có một người anh trai, câu chủ vì được nuông chiều hết mực vì vậy rất hay gây rắc rối, điều này làm chủ tịch và phu nhân rất phiền lòng - bà ta lại nói bằng giọng sầu não _vậy bà là ai, sao bà lại biết rõ về gia đình tôi đến vậy? - nó rất đổi ngạc nhiên _vâng, tôi đã từng làm quản gia trông gia đình của tiểu thư nhưng vì đã quá tuổi nên tôi xin nghỉ hưu về làm ở tiệm bánh này _vậy bà có thể cho tôi biết nhà tôi ở đâu không? - nó hỏi tức tốc Chưa đầy 15 phút, chiếc xe đã dừng lại đúng địa chỉ mà bà quản gia đưa, trước mặt bọn nó bây giờ là một căn biệt thự Pháp được xây theo kiến trúc cổ kính rất to, gần như gấp 3 lần căn biệt thự của Vương "kính koong..." _ai đó - một cái máy được gắn ngoài cửa lên tiếng _tôi là Huỳnh Ngọc Bảo - nó trả lời _Bảo... là tiểu thư, xin tiểu thư thứ lỗi, mời cô đợi một lát Nói xong chiếc cổng tự động mở, nó và Vương phải ngồi trong xe hơi, cánh cổng mở ra cả nó và Vương đều phải bất ngờ, xung quanh là một chiếc sân rông, còn có cả hồ bơi và hòn non bộ khá to, phải đi một quãng đường mới đến được ngôi nhà _thưa tiểu thư - một người mặc vaest đen đứng ở cửa như đã chờ sẵn -mời tiểu thư và cậu đây Cánh cửa đã đựơc mở ra và bên trong toàn bộ là những đồ nội thất đắc tiền và những dàn đến chùm lộng lẫy, nói tòm lại về mọi mặt thì đây là nơi dành cho giới thựơng lưu _thưa tiểu thư, phu nhân và chủ tịch đang đợi cô ở bên trong - người dẫn đường nói - còn cậu đây mời cậu theo tôi nó bước vào _bố...mẹ... _ùhm, Bảo chào mừng con trở về nhà - bà Trinh mẹ nó dang tay _chắc con cũng biết sự thật rồi đó - ông Lâm buồn bã nói - con không trách cha mẹ chứ _không, con sẽ không bao giờ trách cha mẹ, nhưng con thấy hơi bất ngờ một chút _con không ngờ chúng ta lại đang ở căn nhà này phải không - bà Trinh cười _từ nay con cứ dọn về đây - ông Lâm cười nói _dạ nhưng còn chuyện .... - nó định nói nhưng bà Trinh cắt ngang _chuyện của thằng Vương phải không? _dạ _con không cần phỉ lo nữa, cứ để chúng ta lo - ông Lâm hớp ngụm trà _ông Lý, mau mời cậu Vương vào tôi có chuyện muốn nói - ông Lâm ra lệnh _vâng _thôi, em đưa con lên phòng đi - thế là nó với bà Trinh lên phòng _mời cậu - ông quản gia mở cửa _cháu chào bác - Vương lễ phép _ừh, cháu ngồi đi - ông Lâm rót trà - bác có chuyện muốn nói với cháu _vâng cháu nghe _xin cháu thứ lỗi cho bác vì đã gạt cháu - ông Lâm hớp ngụm trà _dạ chuyện ấy... lúc đầu cháu cũng khá bất ngờ nhưng cháu đã phần nào đoán trước được mọi chuyện nên không sao đâu bác ạ - Vương lễ phép _làm sao cháu biết? - ông Lâm ngạc nhiên _dạ, có lần Bảo nói cô ấy từng đi học trừơng nội trú mà theo cháu biết thì trường nội trú có học phí khá đắc, chẳng những vậy khi gặp bác và bác gái ở tiệm bánh, cháu cảm giác như hai người không phải là thợ làm bánh - Vương nói tiếp - vì nếu bác thật là thợ làm bánh thì chắc chắn sẽ không gửi con mình vào trường nội trú mà ngược lại phải giữ cô ấy ở bên để phụ giúp việc ở tiệm _haha, tầm quan sát của cháu rất tốt - ông Lâm cười lớn - nhưng bây giờ, theo ta biết thì hợp đồng giữa cháu và con gái ta vẫn chua hết hạn, vì vậy nó sẽ vẫn làm việc ở nhà cháu như bình thường, còn chỗ ở thì nó sẽ ở đây, cháu thấy thế nào? - ông Lâm hỏi VƯơng _dạ, như vậy cũng hợp lí, cháu đồng ý - VƯơng gật đầu _ba - nó và bà Trinh xuống lầu _ừh, sao rồi, thấy phòng thế nào? -ông Lâm nhìn nó trìu mến _rất đẹp ạ - nó giơ hai ngón tay cái _cái con bé này ... - bà Trinh mắng yêu vì hành động trẻ con của nó _à, rồi còn chuyên hai đứa, tiến triển tốt chứ? - ông Lâm chợt hỏi _huh? chuyện gì hả ba/bác? - hai đứa đồng thanh _thì chuyện hai đứa yêu nhau ấy - bà Trinh gợi ý (nói toẹt ra rồi còn gì?) _sao cơ ạ? làm gì có chuyện ấy - nó lên tiếng _sao lại không có - ông Lâm cười lớn _ba này - nó đỏ mặt bỏ ra vườn luôn _thôi cũngtrễ rồi, chau xin đưa Bảo về soạn đồ - Vương lễ phép _ừ, cháu về - bà Trinh cùng ông Lâm cười thật tươi VƯơng ra vườn _này, Bảo, cô không định về à? - Vương đứng từ xa _anh về một mình đi, tôi đi bộ, khỏi cần anh lo -nó dỗi Vương tiến lại gần chiếc xích đu, nới nó đang ngồi _cô mau và chào người lớn rồi còn về, hợp đồng của tôi vs cô vẫn chưa hết mà - VƯơng dọa _rồi, về thì về - nnó bực dọc _chào ba mẹ/ hai bác chúng con đi - nó lễ phép _ừ, đi đường cẩn thận - bà Trinh nói với theo _dạ Thế là nó đã biết sự thật và nó rất vui, tối hôm ấy nó chẳng tài nào ngủ được nhưng mệt quá nên cũng thiếp đi lúc nào không hay "cộc..cộc..." _này, Bảo, cô có dậy đi học không hả? biết mấy giờ rồi không - Vương gọi lớn từ phía ngoài _ờ...- nó mơ màng mở cửa rồi nhìn đồng hồ - huh? cái gì...7 giờ kém 20 trời...trời ạh sao không kêu tui sớm hơn - nó lèm bèm _cô buồn cười nhỉ, cô là người hầu mà bắt chủ gọi dậy đi học cho là may lắm rồi, còn ngồi đó càm ràm hử? - Vương liếc xéo _rồi..rồi, biết rồi, là lỗi tại tui - nó vừa đánh răng vừa thò mặt ra 15" sau nó với VƯơng đã ở trên xe tới trường _hơ.... bùn nngủ quá, hôm qua chẳng ngủ được tẹo nào (bà ngủ như chết mà bảo chẳng ngủ được, đúng là sâu ngủ) - nó ngáp rồi vươn vai - à, mà sao hôm nay không thấy tên Hoàng đâu nhỉ? - nó thắc mắc nhưng nghĩ là anh đến trễ nên cũng thôi _chào các em - bà cô bước vào _cô ơi sao hôm nay không thấy Hoàng hả cô? - mấy nhỏ con gái tíu tít _ủa, thế cô chưa nói cho các em biết à? - bà cô ngạc nhiên _biết gì vậy cô? - bọn nó tròn mắt _thì chuyện Hoàng đi du học - bà cô trợn mắt _sao cơ? Hoàng du học á? tiếc quá FC còn đây mà lại bỏ ra nước ngoài du học - bọn con gái tiu ngỉu "hả? đi du học, sao không nói cho mình biết?" nó cũng rất bất ngờ nhưng vi là giờ học nên cũng không thắc mắc GIờ ra chơi _này, Bảo, cô sao vậy? - VƯơng hỏi khi thấy nó như mơ màng _hả? à... không sao _cô đừng buồn nữa dù sao hắn cũng đi rồiVƯơng ngồi cạnh nó _sao anh biết - nó hỏi lại _hắn ta nhờ tôi xin lỗi cô, hắn bảo lần này đi sẽ không trở về nữa đâu - Vương khoanh tay _sao? không trở về ư? - nó hết sức kinh ngạc - sao anh không nói cho tôi biết sớm _đã bảo là xin lỗi hộ thì làm sao hắn cho tôi nói với cô sớm được - VƯơng tức mình quát - đi rồi thì thôi làm gì mà níu kéo giữ vậy? _nhưng còn lời hứa? - nó cúi đầu _lời hứa gì? - Vương tò mò _là lời hứa mà tôi đã hứa trước khi mẹ Hoàng mất - nó nói - tôi vẫn chưa hoàn thành _nhưng cô đã hứa cái gì? - Vương hỏi lớn _thì chăm sóc Hoàng hộ bà ấy - nó buồn rầu nói _nhưng hắn muốn rời xa cô là con đừơng của hắn, cô đừng tự trách mình nữa _nhưng tôi thấy Hoàng rất đáng thương - nó rưng rưng _đã bảo là không sao mà, cô không được khóc - Vương cho nó dựa vào vai mình _tôi không khóc Trưa hôm đó, nó về nhà cùng Vương nhưng chẳng ai nói chuyện với ai, Nó vào nhà rồi đi thẳng lên phòng dọn vali. xong nó đáng 1 giấc tới chiều tối "cộc cộc" Nó mở cửa _chắc cô cũng đói rồi ăn chút gì đi - Vương bưng một khay thức ăn _anh vào đi - nó còn hơi ngái ngủ _chắc cô vẫn còn mêt nên tôi chỉ mang súp cua với sữa thôi - Vương nói _ùhm anh để đó đi, lát tôi sẽ ăn - nó nói bằng giọng mệt mỏi _không tôi muốm thấy cô ăn - Vương ngồi lì _được rồi, ăn nè - nó múc thìa súp ăn lun - ái, nóng.. _trời ạ, súp mới nấu đương nhiên nóng rồi, ăn uống cũng không xong - Vương mắng _thì tôi đâu biết nó nóng đến vậy - tay quạt quạt lưỡi _đưa đây - Vương giật cái chén súp lại _phù...phù , há miệng ra - Vương múc thìa súp lên thổi thổi rồi đưa trước mặt nó _để tôi - nó định giành lại nhưng Vương không cho _đã bảo há miệng ra mà _a.... - nó đành há miệng ra cho Vương đúc (cái nỳ giống bố chăm con gái nhề?) Cuối cùng cũng hết chén súp _này cô mau uống đi - Vương đưa nó li sữa _nhưng tui no rồi - nó xoa xoa bụng _đã bảo là uống đi mà - VƯơng nói như ra lệnh _ừ thì uống - nó uống uống sữa mà như uống thuốc độc, mặt nó nhăn như khỉ vì no, uống được 2/3 li nó thở hôc hộc _thôi đủ rồi, cô mà nôn ra thì khổ - Vương nói rồi bưng khay ra ngoài _ngủ ngon _anh cũng vậy Nó đóng cửa lại rồi tắt đèn ngủ luôn (trời ạ, ngủ nưã hả) _hì hì, thấy chưa, cậu chủ thay đổi nhiều rồi đó - chị Ngọc thủ thỉ với dì Bảy _ừ, lại còn quan tâm tới người khác nữa, thật sự đã thay đổi rồi - dì Bảy cười nói Sáng hôm sau, nó thức dậy sớm (vì hôm qua ngủ sớm) _Vương, mau dậy đi tới giờ đi học rồi nè - nó đập cửa rầm rầm _trời ạ, mới sáng sớm - VƯơng cằn nhằn mở cửa _tôi trả công anh đó, hôm qua anh gọi tôi dậy thì hôm nay tới lượt tôi _thôi thôi, cho xin, việc gì chứ việc này khỏi cần trả ơn Nhưng đâu rồi cũng vào đó, chúng nó lại đến trường như thường lệ _êy, nghe đâu lớp mình có giáo viên anh văn mới đó - Kỳ bon chen (tụi này tụ tập ở chỗ của nó với Vương) _thế hả, vậy thì tốt chứ sao, bà cô cũ vừa già mà vừa dạy chán òm - Vy kênh kiệu _hình như ông thầy này trẻ lắm , chừng 22 hay 23 tuổi gì đó - Doanh nói tiếp - nghe đồn là đi du học nước ngoài nhiều năm rồi "renggg...." _thôi, chuông rồi lát nói tiếp - M.Anh thúc _chào các em - một ông thầy trẻ măng bước vào _chúng em chào thầy - đồng thanh _ừ, các em ngồi - ông thầy huơ tay - thầy là Đặng Minh Phong, giáo viên anh văn mới, vì là lần đầu tiên đi dậy nên có gì thiếu sót mong các em bỏ qua - ông thầy cười một cái làm cả bọn con gái ú ớ trừ Ngũ Vương và nó Ông thầy có dáng cao chừng mét 8, làn da trắng hệt như các công tử nhà giàu, đôi mày rậm cùng đôi mắt sâu thẳm được giấu đằng sau cắp mắt kính lẵng tử, chẳng những vậy ông thầy này còn có nụ cười chết người nữa, nói chung là đẹp. Tiết học vẫn diễn ra bình thường nhưng có điều các nữ sinh lớp nó chẳng học hành gì hết mà cứ ngồi ngắm thầy "chẹp dzai" * * * * * * Tại cảng hàng không quốc tế TSN _này, Quân, tao đây nè - một người thanh niên cao khoảng mét 8, làn da trắng _ờ - một người thanh niên khác đeo mắt kính đen mũ lưỡi trai và tay đang kéo vali - mày tới hồi nào _1 tiếng trước - anh chàng da trắng cười - sao rồi, dạo này khỏe hok mảy? _sao lại không - người đội nón lưỡi trai cười nhăn nhó - nhưng bọn Fan cứ bám theo như đỉa tao phải cải trang nè, không thấy hả? _rồi rồi, đi thôi, mà mày không định vềnhà hả? _về nhà có tổ thêm mệt, ông già cứ bắt tao nối nghiệp của ổng - người đội nón thở dài _thôi qua nhà tao đi - người da trắng rủ Xong hai cậu bắt taxi về nhà, nhà của tên da trắng là một ngôi nhà bình thường thôi nhưng lại có thiết kế rất đẹp _nhà mày á hả? cũng được đấy chứ? - người kia xách vali xuống _ừh, vô đi sau khi đã ổn định được chỗ ở, người tên Quân lên tiếng _ủa mà dạo này ổng bã có fone mày hõi về tao không? - Quân hỏi _có nhưng tao nói là hok biết - Phong trả lời -à, hai bác nói là nhỏ em gái mày về rồi đó _vậy à?