Teya Salat
Gamejavapk.wap.sh
HOME 3G Văn Học
[Truyện Tình Yêu] Tôi yêu em ngốc À- chap 3
- nó tròn mắt Lúc này Vương mới nhận ra là đang nắm chặt tay nó, anh vội rút tay về mặt đỏ lựng và vờ đổi thái độ _dì Bảy mau đem thuốc sát trùng cho cô ta đi rồi dọn đống này lun, tui đi lên lầu - vờ không quan tâm Người đc gọi là dì Bảy sốt sắn mang bông gòn và thuốc sát trùng đến cho nó _cô biết hok cậu chủ từ trước tới giờ có biết quan tâm tới ai đâu, đây là lân đầu tiên tôi thấy đó, chắc cậu có cảm tình với cô rồi đó - dì Bảy cười thân thiện _hok... hok thể nào đâu dì, con thề hok đội trời chung với cái tên khó ưa đó - nó nói mà mặt nhặng xị vì đau rát _cô nói nhỏ thôi mắc công cẩu nghe là hok hay đâu đó - dì Bảy nhắc nhở _ơh... dạ con biết rồi - xong xuôi nó cũng được nghỉ, nó hok lên phòng mà đi quanh khu vườn rông lớn nói thật không khí ngoài vườn rất thoáng đảng và trong lành còn có cả hồ nước và xích đu nữa, nó rất thích Đang ngồi trên xích đu nhìn mông lung nhớ gia đình thì bỗng có tiếng Piano du dương là bản "river flown in you" của Yiruma, nó thích bản này nhất mà. Nghe hay nên nó tò mò đi tìm nơi phát ra âm thanh, đó là một căn phòng rộng và trống rỗng chỉ chứa một chiếc piano trắng và con người đang đàn- là hắn trông hắn lúc này rất đẹp, đôi mắt nhắm nghiền, đôi tay thả thướt nhanh nhẹn bên phím đàn, không gian và mọi thứ như chìm trong giai điệu của bản nhạc, nó cũng vậy mặc dù chỉ là đừng ngoài cửa nhìn hé vào thôi. Tiếng nhạc dần chậm lại rồi ngưng hẳn, nhưng chằng hiểu sao nó cứ nhắm mắt thưởng thức không khí yên tĩnh trong lành thì "cạch" _này cô đang nghe lén tôi đánh đàn đấy hả? - Vương vờ quát lớn _ơh ơh không, tui... tui chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, thôi... vậy tui đi trước - nó lấp bấp kém theo vẻ vội vã làm hắn cười thầm "chẵng lẽ cô thích tôi luôn rồi, hừm" hắn cười cùng với ý nghĩ xấu xa (gì thế nhở?) "trời ạh, mình nghĩ cái quái gì vậy chứ? tại sao phải lấp bấp trước mặt hắn chứ?" nó cũng tự trách vì hành động lúng túng ban nãy Chiều hôm đó, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, nó vẫn đi lòng vòng vì chả có chuyện gì để làm, hắn cứ bảo nó là người ở mà sao lúc nó chạy đến các người giúp việc khác thì ai cũng từ chối (khó hiểu nhề?), còn hắn thì lại ở phòng đọc sách, nhưng sách thì không đọc cứ đọc "ba cái gì đó" không àh (ủa, ba cái gì vậy ta? - t/g hok phải là ng` có đầu óc đen tối đâu nhá) _dì Bảy đâu? - hắn gọi lớn _dạ, có gì hok cậu? _mau gọi người giúp việc mới lên đây tôi có việc còn nói với cô ta - hắn ra lệnh _dạ Một lúc sau "cộc cộc cộc" _vào đi _anh có việc gì cần nói với tôi? - nó vẫn tò thái độ nghe lời _cô lại đây - Vương ngoắc ngoắc _sao cơ ạh? - nó tròn mắt chưa hiểu gì cả _tôi bảo là cô qua đây _vâng _từ rầy sắp tới, cô sẽ là người hầu riêng của tôi, cô hiểu chứ? vì vậy cũng đừng có mà nghĩ đến chuyện bỏ trốn - hắn nói vẻ nghiêm túc - àh còn nữa, vì là người hầu riêng nên cô chỉ được phép phục vụ cho một mình tôi thôi cô hiểu chưa? _vâng, tôi sẽ ghi nhớ -nó vẫn giữ thái độ abn đầu _thôi cô ra ngoài đi "hừm, để xem tôi sẽ làm gì cô?" - Vương cười nữa miệng _hừm hắn ta nghĩ hắn ta là ai chứ, cái đồ già dê biến thái - nó rủa nhỏ - nhưng hok được nếu mà hắn nghe được thì chết, mày phải bình tĩnh, mày phải cố lên Ngọc Bảo àh - nó tự đánh nhẹ vào má - nhưng mà hắn không nói thì mình cũng chẳng có ý định bỏ trốn, nhưng mình nhất định phải về thăm bố mẹ nó nói chuyện một mình một hồi cũng đi luôn. Sáng hôm sau, tại phòng hắn "roẹt" ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào _này .... ai thế hở, mau đóng rèm lại, tôi còn đang ngủ mà - hắn còn nắm trên giường và quát lớn _dậy, dậy mau, ngủ gì mà ngủ chớ, anh biết máy giờ rồi không - là nó _gì chứ? mới có 7h, mà cô làm gì trông phòng tôi thế hở? - hắn giờ mới tỉnh _thì đánh thức anh dậy chứ làm gì? - nó tỉnh bơ _cái gì? ai bảo cô làm chuyện này? - hắn bực mình _đây là nhiệm vụ của tôi, không cần ai bảo, chẳng phải hôm qua anh vừa bảo osin phải thức sớm hơn chủ mà phải không? - nó vừa nói vừa kéo chiếc chăn của hắn đang nắm đè lên _cái con nhỏ này - VƯơng vừa giật lại thì nó mất đà ngã nhào xuống và môi chạm môi, 4 mắt nhìn nhau đắm đuối 5s rồi 10s nó mới định thần lồm cồm đứng dậy, cón hắn thì giữ nguyên trạng, còn cái chăn thì có lẽ là bị giật mạnh quá nên bay đâu mất tiêu thành ra để lộ thân hình khá trắng của hắn (ủa? còn cái quần mà) _áhhhh, anh anh còn không mau đứng dậy mặc đồ vô hả - nó dùng hai tay bịt mắt rồi định chạy đi nhưng không những không mặc đồ vô mà còn kéo giật tay nó lại _cô thật sự không muốn như thế này sao? - hắn vòng tay qua eo nó _muốn muốn cái gì chứ? bỏ ra mau, đồ... đồ đồi trụy - nó đạp hắn một cái rồi bỏ chạy "hahaha, trông cô ta thật buồn cười" - Vương còn ngồi đó cười "trời ạh, cái quái quỷ gì thế này?sao hắn dám ... trợi ạh, cái đồ dê xòm, đồ biến thái đồi trụy,... " nó vừa chạy vừa rủa như điên từ trong nhà ra đến ngoài vườn ai ai cũng có thể nghe thấy, họ cười cho cái sự ngượng ngùng của đôi trẻ. Trưa hum đó "cộc cộc" "cạch" _này ... thưacậu chủ, đã đến giờ cơm - nó mở của vào phòng nhưng khi vào trong thì chẳng thấy ai "huh? anh ta đi rùi àh?" nhưng lần này nó mới có dịp nhìn kĩ căn phòng của hắn _wow! đây là phòng của hắn sao? - nó rất đổi ngạc nhiên vì căn phòng quá ngăn nắp àh mà không mà là rất ít vật dụng: một cái bàn đầy sách + 1 chiếc laptop, một chiếc giường và một tủ đồ (wòa thật là giản dị làm sao) Nhưng cũng vì tò mò nên nó lại gần chiếc bàn đầy sách của hắn, căn phòng gọn gàng bao nhiu thì chiếc bàn của hắn lộn xộn bấy nhiu. Nhưng có một thứ làm nó chú ý đó là khung ảnh của hắn, trong bức ảnh là hắn và một cô gái rất đẹp nhưng không phải là những người trong Ngũ Vương. Cô gái có nét đẹp sắc xảo, đôi mắt to màu nâu nhạt, chiếc mũi thanh tú, đôi môi màu hồng nhạt đang mãi ngắm nghiá bức ảnh (ngắm ai vậy nhỉ?) _này, cô làm gì trong phòng tôi đấy hả? - hắn ở đâu xuất hiện _àh, àh.... tôi... đến giờ ăn trưa rồi anh mau xuống đi - nó lấp bấp _tôi biết rồi cô xuống trước đi? - hắn không còn "nham nhở" như ban sáng mà thay vào đó là bản mặt nghiêm nghị như vừa nghe tin xấu Nó bước xuống lầu mà đầu vẫn còn dấu chấm hỏi "cô gái đó là ai nhỉ? hay là bạn gái của hắn nhỉ?" Chừng 5" sau _thưa cậu chủ, thức ăn đã chuẩn bị - chị Ngọc, một cô hầu trẻ hơn nó vài tuổi _tôi biết rồi - Vương - àh cô mau gọi người hầu mới lên tôi có chuyện muốn nói với cô ta _vâng - nói rồi chị Ngọc xuống gọi nó _tôi đây - nó đã xuất hiện _cô chuẩn bị đi, chiều nay tôi có chuyện cần cô giúp - Vương chỉ nói thế thôi _ nhưng chuẩn bị gì cơ ạ? - nó ngơ mặt _cô chỉ cần mặc đồ lịch ự một chút là được rồi - hắn chỉ dặn vậy thôi rồi ăn tiếp _... thôi được ạh - hắn dặn thế thì nó biết thế không hỏi thêm, nó đi lên lầu "gì vậy nhỉ? anh ta mà cũng cần giúp đỡ sao?" - nó thắc mắc * * * * * * Chiều hum ấy, tầm 2h chiều "cộc cộc" _nè cô xong chưa vậy hả, sao lâu thế? - hắn hối _rồi rối ra ngay đây, làm gì mà hối dữ vậy - nó lê bước lề mề vì chẳng biết hắn đang nhờ vả nó chuyện gì _cô ăn mặc kiểu gì vậy? - hắn dò xét từ đầu đến đuôi rồi "quánh" 1 câu _kiểu gì chứ? thì quần jean áo thun? - nó vẫn nghệch mặt _cô hay nhỉ? cô có bị điếc không? đã bảo là mặc cho lịch sự mà - Vương cằn nhằn _anh buồn cười thật, đem có 1 vali đồ mà bắt mặc lịch sự, đồ đâu ra chứ? - nó bực bội trả lời - vả lại anh còn chưa nói với tôi là giúp anh chuyện gì mà, làm sao mà tôi biết chứ _thôi không đôi co với cô nữa, đi theo tôi - hắn nắm tay nó kéo đi trước nhà là chiếc Lamborghini gallardo (wow .....O_O) Lái xe lòng vòng chứng 15" chiếc xe hơi đen bóng loáng đã đậu trước một Beauty Salon, nó theo hắn bước vào trong. _oh, xin chào cậu Vương, cậu cần gì ạh? - một người đàn ông ra dáng một quản lí của tòa nhà (thật ra chỉ có 4 lầu àh ) _đây - Vương vừa nói vừa đẩy nó lên phía trước - biến cô ta thành một công chúa _vâng chúng tôi sẽ không làm anh thất vọng - nói rồi tên quản lí dẫn nó lên lầu, còn hắn thì cũng "làm đẹp" nốt nhưng ở lầu khác (trời địu gứm) Riêng nó thì vẫn chưa hiểu cái mô tê gì cả Sau 4 tiếng đồng hồ massage, make-up, dress-up và làm nail _đã xong rồi ạh - tên quản lí nói với Vương, hắn đã xong từ lâu và ngồi đợi nó, hắn từ từ bỏ tờ báo đang đọc và ... nó - bây giờ thật sự "lột xác" từ "vịt xấu xí hóa thiên nga" (mặc dù nó hok hề xấu) Nó xuất hiện cùng một bộ đầm không dây ngang gối màu đen đỏ cách điệu , càng làm lộ thêm làn da trắng mịn màng của nó, đính kèm là đôi giày cao gót trông rất cute. cùng một vài phụ kiện cực xinh, còn Vương bây giờ mắt chữ A mồm chữ O chả nói được lời nào "là nhỏ đây sao?" (hết nói nổi) Trước mặt nó bây giờ là hoàng tử, đúng rồi là một hoàng tử, hắn đang khoác một bộ vest trắng tinh, cùng với cái dáng người mẫu (hơn 1m80) Vương bây giờ rất lịch lãm và manly (ồh) mà ai ai là khách nữ trông tiệm cũng phải trầm trồ (đúng hơn là chết đứng chết ngồi ) 5" rồi 10" vẫn đứng hình (cả nó và hắn) , nhưng nó tỉnh trước (hê hê) nó tức quá chạy đến vỗ vai hắn vì cứ nhìn nó chằm chằm _này, anh bị sao thế hả? - nó quơ quơ cái tay _hả? ờh.. không sao... - lúc này hắn đã tỉnh và đôi trai tài gái sắc bước lên "xe ngựa" (ồ sao mà giống truyện cổ tích thế nhở?) Trên đường đi _này, sao anh không nói là đi đâu?- nó thắc mắc - tại sao phải mặc sang trọng thế này? _cô hỏi nhiều quá, cứ đến đi rồi biết - Vương tức mình quát " nhỏ này, sao mà cứ quay qua hoài vậy, đã tránh mặt rồi mà cứ..." - hắn dằn vặt (ôh thì ra là nó quá pretty nên hắn ngượng ý mờ )Chừng nửa tiếng sau, chiếc xe hơi sang trọng đã đỗ ở một bãi xe rộng và bên trong là 2 cô cậu đang ỳ xèo cãi nhau suốt từ nãy tới giờ (bó tay thật) _cô mau xuống xe đi - Vương nói như ra lệnh _tôi không thích - nó dở chứng _cô định ngồi đấy đến khi nào đây? - Vương đã bực thật sự biết thế hắn không thèm gây sự vs nó để giờ nó dở tật bướng bĩnh của mình _cô không xuống thì tôi xuống - hắn bức dọc bước ra không quên quay lại - àh, còn nữa, cô phải cẩn thận, khu này hơi vắng, tôi nghe đâu là có rất nhiều ma thì phải _huh? m..ma.. ư? - nó trợn tròn mắt _thôi cô cứ ở đấy một mình đi nhé. ma nó bắt thì đừng có mà kêu cứu -Vương cười khẩy rồi quay bước đi Đúng là không còn ai thật, anh tài xế thì đã đi vào trong với hắn, nó thấy hơi rợn người nên đành cất bước theo Vương _này, chờ đã, đi gì mà lẹ thế - trông nó bây giờ khá hâu đâu nhưng cũng may trên đoạn đường không có bất cứ chướng ngại vật nào không thì nó đã vấp tế từ lâu Cuối cùng nó cũng đi kịp, Vương đợi nó trước cánh cổng to _đưa tay đây? - Vương ra lệnh _sao cơ? chi vậy? - nó ngơ mặt _bảo đưa thì đưa đi - Vương bực Nó cũng rụt rè đưa tay, Vương chộp lấy tay nó, lồng vào tay mình, anh tài xế bắt đầu mở cửa cho 2 đứa _oh, thiếu gia đã tới, chủ tịch và phu nhân đang chờ cậu ở bên trong - một ông loão mạc vest đem trông rất tươm tất như đã chờ sẵn ở đây từ trước Nó vẫn "tay trong tay" vs Vương và bước theo ông quản gia _thưa chủ tịch, phu nhân thiếu gia đã tới ạh? - ông quản gia lễ phép _tôi bận phải tiếp khách rồi, bà mau ra đón nó đi, tôi sẽ ra sau - một người đàn ông đã có tuổi gương mặt đôn hậu nói với người vợ _vậy tôi đi trước, ông mau mau rồi còn ra đó, đã gầnnăm rồi chúng ta chưa gâp lại nó đấy? - người phụ nữ sang trọng trả lời Bà từ từ đi đến bên cậu con trai của mình _con đến rồi sao, Vương? - bà hiền từ _vâng, con chào mẹ - Vương trả lời lễ phép _ừhm, thế cô bé này là ai đây? - bà thắc mắc _dạ đây là bạn con cô ấy là Ngọc Bảo - hắn giới thiệu _dạ cháu chào bác ạh - nó cũng lễ phép và thầm đoán được tên Vương muốn gì ở mình _chào cháu - bà chỉ nói thế thôi rồi lại quay sang Vương - mẹ cần gặp riêng con một chút, chàu cứ tự nhiên đi nhé _vâng - chỉ nói được thế thôi thì Vương đã bị mẹ hắn kéo ra xa Nó thì cảm thấy hơi run sợ, nhìn xung quanh chỉ toàn là đại gia và doanh nhân có tầm ảnh hưởng, nó đang đứng thì bỗng có một thanh niên trẻ đến bắt chuyện _chào cô bé, em có thể cho tôi biết tên của em là gì không? và tại sao em lại đứng đây một mình? - người đó là Trần Quốc Minh, con của ông chủ tập đoàn kim cương đá quý Trần Hải _em là Ngọc Bảo, rất hân hạnh được gặp anh, bạn em có việc nên em đứng đây 1 mình - nó trả lời mặc dù hơi ngượng - vậy còn anh có phải là Trần Quốc MInh, con trai của ông TRần Hải? - nó ra vẻ ngờ ngợ _sao em lại biết tôi? - Minh ngạc nhiên _cũng không có gì đâu ạh, chỉ là em thường xuuyên coi tin tức thôi ạh - nó cười hòa _tôi không ngờ cô bé như em lại đi xem tin tức đấy - Minh cười _thật sự thì em cũng không mấy hứng thú nhưng bị bắt đó ạh - nó "khai" thật _thì ra là vậy - Minh cũng không thắc mắc đến ai đã bắt nó - thế em đã bao nhiêu tuổi rồi? _em 16t sắp 17 ạh, vậy còn anh, nhìn anh có vẻ chững chạc - nó hok ngại nữa mà thẳng thắng nhận xét _anh 23t thôi, ấy em là nhìn anh già lắm àh? - Minh hỏi lại khi nó nói anh chững chạc _ồh, ý em không phải thế, anh không già, thật đó - nó chối biến rồi 2 người cười nói như đã quen lâu rồi Quay lại lúc nãy lúc Vương bị kéo qu amột chỗ _cô bé ấy là ai vậy? - bà hỏi có vẻ khó chịu _con nói rồi cô ấy là bạn gái con - Vương cũng nhăn nhó _con đã biết mục đích của buổi tiệc hôm nay mà? tại sao con lại như vậy chứ, hả? - bà đã khó chịu hơn _nhưng con không đồng ý cuộc hôn nhân này, con đã có người con yêu rồi - Vương tỏ ra khá quả quyết _nhưng chẳng phải bọn con đã là thanh mai trúc mã từ bé hay sao? bây giờ con lại thay đổi ? - mẹ Vương tra hỏi _nhưng con thật sự chỉ xem cô ta là bạn bình thường thôi, không hơn không kém - Vương dứt khoát _anh Vương, anh đến rồi sao? sao không nói cho em? - một người con gái trong trang phục đầm hở cổ, trong cô ta rất quyến rũ cùng với mái tóc được bới gọn sang 1 bên _con thấy chưa, nó rất vui khi con ở đây - bà Lan (mẹ hắn) nói vô _ùhm, chào em, San - Vương lại quay về khuôn mặt lạnh băng _làm gì mà anh như gặp người xa lạ vậy? chẳng phải là chúng ta sắp đính hôn sao? - San cười toe toét tay bám vào khuỷu tay Vương _cho anh xin lỗi - Vương gạt tay cô ả và bước về phía nó, thấy nó đang vui vẻ trò chuyện với Minh, anh tức muốn ăn tươi nuốt sống nó và tên bên cạnh _cho tôi xin lỗi, nhưng cô này là bạn gái tôi, phiền anh -- nói rồi VƯơng kéo nó về lại chỗ của San _anh xin lỗi nhưng người anh yêu không phải em mà là cô ấy - Vương lấy tay ôm vai nó, nó chưa kịp nói gì thì Vương đã kiss nó "anh làm cái quái gì vậy, bỏ ra, mau bỏ tôi ra, đồ biến thái mất dzịch ..." nó đang bị khóa miệng nên chỉ rủa thầm được _anh.......anh thật là quá đáng - San thấy thế tức tối bỏ đi một nước _con thật là ... - bà Lan mẹ của hắn cũng bất ngờ không kém, bà tức tôi liếc nó rồi bỏ theo San _này, anh đang giở trò gì thế hả? tại sao anh làm như vậy chứ? - nó bây giờ đã hết chịu nổi _....... - Vương không nói gì mà kéo tay nó ra vườn Vương kéo nó ra vườn _này, anh mau bỏ tay ra, anh làm cái quái gì vậy? - nó la lối _cô im lặng một chút có được không? - Vương quát _anh nghĩ tôi có thể im lặng được sao? anh nghĩ mình là ai mà dám làm như vậy chứ? - nó nói rưng rưng _........... - Vương cũng chẳng biết nói gì hơn - Tôi, tôi xin lỗi _anh nghĩ một cái hôn chỉ đơn giản là hôn thôi sao? cũng đúng mà đối với anh tôi chỉ là osin thôi mà, dù gì tất cả cũng chỉ là đùa giỡn mà phải không? - nó nói mà lòng như dao cắt _này - Vương hơi tức _thôi chào anh, tôi chỉ làm lá chắn cho anh được đến đây thôi? - nó đau khổ và chạy đi Đau quá, nó đau lắm "tại sao chứ? chẳng lẽ tất cả là dối tra? tôi trong mắt anh chỉ là tấm bia thôi sao?" nó vừa chạy mà nước mắt cứ trực trào ra Tim nó như vỡ tan Hắn thì đứng như trời trồng, lòng dằn xé, biết thế hắn đã không xử sự như vậy. Trời mưa, mưa rất to mà nó vẫn chạy, chạy mãi, dường như không có đích đến, nó băng ngang đường thì có một chiếc xe hơi "kétttttttttttttttt...." Mọi thứ như mờ vào khoảng không, nó ngất Bây giờ hắn mới sực tỉnh và bắt đầu đi tìm nó. Tại một căn phòng to lớn trong một ngôi nhà sang trọng, có một cô gái đang say ngủ, đúng hơn là bị ngất thiếp đi "cạch" tiếng cửa mở và một chàng trai bước vào Anh ta có đôi mày rậm sắc lẽm, đôi mắt xanh biếc và sau thẩm như một biển cả, mái tóc vàng óng như màu của ánh ban mai, làm da trắng cùng với thân hình rắn chắc của một người mẫu. Anh ta bước lại nhìn cô gái, nét mặt đang không vui của cô làm anh phải tự hỏi "phải chăng cô bé đang khóc?" Nó đã tỉnh dậy nhưng là trong một căn phòng lạ hoắc, đầu nó thì đau nhói _cô bé tỉnh rồi sao? - giọng nói của một tên con trai nhưng = tiếng anh "ai da đau quá, huh? đây là đâu?" - nó nửa tỉnh nữa mê "hả? anh ta là người nước ngoài?" _anh là ai? đây là đâu? - nói = tiếng anh lun vẫn còn ôm đầu ( nhà nó nghèo mà bắt nó phải giỏi về mặt ngoại ngữ, bật mí nhá: nó có thể nói = T Anh, T Pháp, T Nhật, T Hoa và cả T Hàn, Wòa khó hỉu?) _cô thật sự không nhớ sao? - tên kia cười khinh khỉnh - chính cô bé là người đâm vào xe tôi trước mà, trong khi đền vẫn còn xanh _thật sao? vậy... vậy thì tôi xin lỗi, làm phiền anh rồi - nó đứng dậy nhưng lại không vững _này, cô cẩn thận chứ, cô định đi đâu? - anh ta hỏi _cảm ơn anh nhưng tôi phải về - nó nói mà đầu quay như chong chóng _tôi nghĩ cô không cần phải vội, cô còn chưa khỏe mà - anh ta ngăn nó _nhưng tôi không thể nằm đây ăn vạ anh mãi được - nó cười nhạt _không sao mà, tôi không phiền - anh ta nói như mời đón nó _nhưng mà..... - nó vẫn còn ngại _đã bảo là không sao mà - chưa kịp nói gì anh ta đã nhấc bổng nó lên đặt trở lại giường _ơh.... -nó chưa kịp phản ứng, mặt đỏ lựng _cô không phải ngại, tên tôi là Joséph Wedton , gọi tôi là Joséph - anh ta tự giới thiệu - còn cô tên gì? _Tôi là Bảo - nó cũng giới thiệu - Joséph Wedton? nghe khá quen.... ừhm... anh có phải là người mẫu độc quyền cho tập chí Roguine không? (chế đó nha, đừng có tìm trên Google) - nó "quánh" đại mà trong đầu nhớ nhớ quên quên _sao cô biết? - Joséph ngạc nhiên - tôi nghĩ chỉ có những người xem thời trang ới biết thôi chứ _àh hì hì thật ra thì ước mơ của tôi là thiết kế thời trang vì vậy nên tôi có xem vài kênh thời trang - nó gãi đầu _thật chứ? - anh ta cũng ừh hử _tôi nghĩ mình nên về thì hơn - nó vẫn không quen _tôi đã bảo là không sao, cô mà về là không có lòng hiếu khách đấy - anh ta cười thân thiện _vậy anh có thể cho tôi mượn điện thoại được không? tôi muốn gọi về nhà - nó mở lời _đây cô cứ gọi cho họ yên tâm - Joséph rất vui khi nó ở lại NÓ nhấc đt và gọi về cho dì Bảy, nó bảo đêm nay nó không về được nên đừng đợi nó Xong nó và Joséph lại tiếp tục tìm hiểu _anh là người Pháp phải không? - nó nói = tiếng Pháp _cô bé biết cả tiếng Pháp ư? - Joséph ngạc nhiên _vâng tôi học tiếng Pháp năm tôi lên 10 - nó không còn ngại nữa _cô bé mấy tuổi vậy? - Joséph thắc mắc _tôi chỉ mới 16t thôi - nó cười nhạt _cô bé trẻ quá đấy, tôi đã 21t rồi - anh ta nhe răng _vậy anh lớn hơn em _ừm - anh chàng có vẻ thích thú -em có thể cho anh biết lí do vì sao em lại bất cẩn mà đi qua đường như vậy không? _ừhm..... - nó chẳng nói gì hỉ im lặng cuối mặt xuống, Joséph đã hiểu chuyện, anh không muốn hỏi thêm vì phần nào đã đoán ra được nó có chuyện buồn _thật xin lỗi vì đã bất cẩn, chỉ là em gâp phải vài chuyện không vui mà thôi - nó thở dài _ừhm, em đã mệt chưa, em cứ nghỉ ngơi ở đây đi không sao đâu - anh ta cười an ủi _cảm ơn anh - nó mừng vì đã gặp được người tốt _thôi anh ra ngoài đây _vâng, chúc anh ngủ ngon _em cũng vậy Joséph ra ngoài, còn nó thì lại nhìn về khoàng không một cách vô thức, nước mắt lại lăn tròn trên má, nó lấy tay quệt những giọt nước mắt và không muốn nghĩ ngợi tiếp nữa. Còn về phần Vương, hắn đã tìm nó suốt buổi tối, từng con đường từng khu phố ngay cả ngôi nhà của gia đình nó nhưng chẳng thấy nó đâu, bất mản, hắn quay về nhà, một cách mệt mỏi và hối hận, hắn đã yêu nó, nhất định là thế "em đang ở đâu? tại sao em chỉ nghĩ đó là trò đùa chứ?" - Vương đau khổ oán trách bản thân. Ở ngôi nhà sang trọng mà cô gái đang nằm tại căn phòng rộng khác, có một chàng trai đang gọi điện, đứng hướng ra phía cửa sổ "cộc cộc" _vào đi - chàng trai ra lệnh _là tôi, Sophie - một cô gái rất đẹp bước vào _hãy điều tra về cô gái ban nãy cho tôi - anh chàng ra lệnh _tôi biết rồi, cậu cũng phải ngủ sớm nữa, mai GĐ của Roguine có buổi phỏng vần đấy - cô gái nhắc _tôi biết rồi, cô mau đi đi - anh ta nói lạnh lùng, làm cô gái lòng nhói đau --------------------------------------------------------- Phù.... hết gòi, hè hè, ẹnoy chap này nha, kiệu nhân vật mới có phải thật sự là người tốt? đón xem phần sau nhé Thanks Sẵn đây, t/g bật mío đôi chút tài năng thật của nó nhé : nó giỏi ngoại ngữ, nó biết đàn, biết hát, nó phải học cả lớp kĩ năng sống, nó vẽ rất đẹp, còn cao thủ Karatedo và Aikido nữa kì (nhưng còn tiền đâu mà nó học dữ dằn như vậy thì lúc khác sẽ bật mí) Vẫn thế nó vẫn còn rất giận Vương,sáng hôm sau nó chào tạm biệt Joséph và đi về, anh chàng mà nó nghĩ là người tốt đã cho nó số ĐT. NÓ rảo bước xung quanh, mà bụng đói meo, bắt chiếc taxi nó về nhà. Vì chỉ mới có 7h sáng nên ngôi nhà vẫn đang chìm vào giấc ngủ, không gian vẫn còn rất im ắng, đôi lúc có vài tiếc lạch cạch của mấy chị người làm dưới bếp đang chuẩn bị đồ ăn sáng, nó không muốn phải chạm mặt Vương, nó bước từng bước khẽ đến cửa phòng, vì phòng nó và phòng hắn kế bên nhau đã thế phòng hắn lại nằm ngoải vì vậy muốn đi qua cửa nó phải thật khẽ. Đang đi những bước thật khẽ "phù, cuối cùng cũng qua" nó mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng _cô đi đâu suốt từ hôm qua đến giờ? - tiếng Vương _sao....sao anh lại vô phòng tôi? - nó giật mình quay lại VƯơng đang ngồi trên giường của nó _tôi hỏi hôm qua cô đã đi đâu? - đôi mắt hắn tối sầm lại _tôi...tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh, anh mau ra ngoài đi - nó cũng xem như không có gì xảy ra _nhưng tôi là chủ của cô, tôi phải biết cô đi đâu chứ? - VƯơng tức mình quát _tôi về nhà - nó nói nhanh _cô nói dối, tôi về nhà cô nhưng cô không ở đó? - VƯơng đã điên thật sự _tôi chỉ là đầy tớ thôi mà, anh đâu cần phải bận tâm đến - nó nói mỉa nhưng trong lòng tức tối _cô..... hừm, từ nay cô không được phép ra khỏi nhà khi chưa có sự đồng ý của tôi rõ chưa? - Vương nói như ra lệnh _anh có quyền gì chứ...? - nó la lối _tôi là chủ - Vương chắc nịch _anh..... - nó tức muốn sôi máu nhưng cũng chẳng làm gì được ai bảo anh ta là chủ còn nó là tớ làm gì. nó không thèm xuống ăn sáng, nó đem theo chút tiền rồi bắt đầu đi học, thứ 2 mà Nó chỉ chào có mấy dì và mấy chị người làm, làm ngơ Vương, hắn cũng chỉ ngồi đó ăn không vô nuốt không trôi chứ có làm gì được với tính cứng đầu của nó Nó móc điện thoại _alô, Hoàng huh? tui nè đến đón tui đi học nha ở đường ....xyz..... - nó ra đến đầu đường thì gọi cho Hoàng Chừng 10" sau, Hoàng đã có mặt và chở nó đi, vừa lúc đó Vương bước ra khỏi nhà và nhìn thấy, máu hắn như sôi đến 100 ºC Đến trường nó vs Hoàng "tung tăng" cón hắn thì mới dô trường mà trên đầu mây đen mù mịt _cô, giờ ra chơi, tại sân sau, gặp tôi - Vương nói như ra lệnh _tại sao tui phải gặp anh ? - nó bướng _cô muốn tôi đuổi việc cô àh? lúc ấy gia đình cô cứ việc ra đường mà ở nhá - Vương dọa nó rồi bỏ đi _hừ, cái đồ công tử bột đê tiện, độc ác mất nhân tính......bla bla..... - nó nguyền rủa Vương không ngớt Các tiết học trôi qua thật nặng nề, nhưng rồi cũng đến giờ ra chơi _anh có chuyện gì? - nó ra vẻ khó chịu _cô ăn nói với chủ kiểu ấy hả? - Vương trợn mắt _oh xin lỗi, vậy cậu chủ gặp tôi có chuyện gì vậy? - nó dẻo mồm, ắt chớp chớp _tôi muốn cô chấm dứt quan hệ với tên kia. _anh nói cái gì? chấm dứt vs Hoàng ấy hả?
Đánh Giá sản phẩm




• LIÊN HỆ VÀ HỖ TRỢ
SMS: 01635514395
hocsinhonline2013.wap.mu@gmail.com
Tags: http://gamejavapk.wap.sh/Truyen/Truyentinhyeu/Toiyeuemngoca/Chap3
SEO : Bạn đến từ :

1 | 1 l 1 l 67