Polaroid
Gamejavapk.wap.sh
HOME 3G Văn Học
[Truyện Tình Yêu] Tôi yêu em ngốc à- chap cuối
"tôi... tôi chỉ muốn tham khảo vài quyển sách thôi" anh ta cười lên làm bao cô nàng phải ngây ngất nhưng Marie thì đã cuối xuống quyển sách của mình "thì ra là vậy, vì có bao giờ tôi nhìn thấy anh ở đây đâu" "cô Marie, có phiền không nếu tôi mời cô 1 tách coffee?" anh ta mở lời "anh không cần phải khách sáo như vậy, tất nhiên là tôi không phiền rồi" cô cười mỉm Marie bước đến cửa lớp thì bị kéo giật lại "cô đi theo tôi" là Vivi "sắp đến giờ rồi, không được đâu" "làm ơn đó, tôi thực sự cần cô giúp mà" Vivi nói giọng cầu khẩn "thôi được" Marie đành đi theo, Vivi dẫn cô đến một bãi đất trống vắng người khá xa trung tâm "có chuyện gì vậy? Vivi" cô nghi ngờ "có chuyện gì? mày không biết hay giả vời không biết?" nhỏ Vivi khoanh tay "cô muốn gì?" "tao muốn mày tránh xa anh David" Vivi hầm hầm "tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì cả, chỉ là bạn bè" Marie dứt khoát "mày tưởng tao tin chắc, chính mắt tao thấy mày dụ dỗ anh ấy lúc ở vườn hoa? mày nên nhớ anh ấy là người yêu của tao..." Vivi cay cú "tôi không có, nhưng nếu cô đã nghĩ như vậy thì cứ cho là thế đi" Marie cười khinh miệt "mày... mày..." cô ta cứng họng "tụi bây đâu, mau xử con nhỏ đó cho tao" cô ta dứt lời là có vài tên đầu sỏ bước lên, khoảng chừng 5-7 tên gì đó. Bọn chúng nhảy vào đánh túi bụi, Marie không còn cách nào khác, cô chỉ có thể đỡ và phản công nhưng chúng quá to lớn, một người cho dù có giỏi võ cỡ nào cũng khó mà địch lại dễ dàng. Cầm cự được đến tên thứ 5, người cô bắt đầu loạng choạng vì kiệt sức, và một cái dụi vào bụng làm cô đau điếng, rồi ngã quỵ. "con này mày cũng khá lắm" nhỏ Vivi cười nhếch mép "mau dừng tay lại" có một tiếng thét làm cả bọn giật mình "mày là thằng nào? sao dám cản trở chuyện của bọn tao" tên cầm đầu lên tiếng "tao là ai không quan trọng, bọn mày là đàn ông sao lại đi đánh phụ nữ" anh ta lên tiếng "mày đừng có nhiều chuyện, mau biến đi chỗ khác, khôngthì đừng có hối hận" "tao không đâu cả, có giỏi thì bước qua xác tao đã" anh chàng hùng hổ. Rồi cả bọn du côn xong vào anh ta, một đấp, hai trỏ, hai cước và 1 đạp là anh ta đã hạ được cả bọn du côn. "còn cô, mau biến đi, không thì đứng có trách" anh ta quát lớn làm nhỏ Vivi hoảng sợ bỏ chạy, còn bọn đầu gấu cũng vác nhau mà chạy thục mạng. Anh ta tiến lại và bồng cô lên "cảm... cảm ơn anh" cô gắng gượng, mặc dù không biết anh ta là ai "..." anh ta không nói gì mà đưa cô vào xe rồi phóng đi thẳng. Joéph tỉnh dậy, đầu óc anh quay cuồng, còn Célia dường như đã rời khỏi trước đó, anh ngồi dậy thay đồ và xuống lầu. "anh đã dậy rồi sao?" là giọng cô ả Joéph không nói gì mà đi thẳng "anh ngồi xuống ăn với em rồi muốn đi đâu thì đi" cô ả giọng ngọt xớt "cô mà cũng có thói quen ăn sáng sao?" anh cười nhếch mép nhìn Célia "tất nhiên, buổi sáng là quan trọng, anh đừng quá căng thẳng như thế" Joéph rời khỏi ngay sau khi ăn sáng và cứ thế, một tuần ít nhất là 3 buổi anh qua đêm ở nhà Célia. ---o0o--- * * * * * * Sau khi thức dậy, cô cảm thấy người mình mỏi nhừ, đau nhức, đặc biệt là ở phần bụng. Cô choàng mở mắt và ngạc nhiên đây chẳng phải là ... "em tỉnh dậy rồi à? tôi có mua ít cháo, em mau dùng cho nóng" "K...Kevin? tại... tại sao tôi lại ở đây?" cô vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra đây là căn hộ của Kevin "tôi tình cờ đi ngang con đường đó, nghe tiếng động và tò mò bước vào, không ngờ lại gặp em" Kevin kể lại "vậy... vậy cảm ơn anh" cô ngượng ngùng cuối xuống ăn cháo, rõ ràng là cô đã cố tình tránh mặt anh thế mà... . "tôi muốn hỏi em một điều" Kevin lên tiếng làm cô chợt giật mình "..." Marie nhướn mắt tỏ vẻ anh cứ hỏi "thật thì... gần đây, trong giấc mơ của tôi... thường xuất hiện một cô gái ...và... cô ấy lại có khuôn mặt rất giống với em..." Kevin ngập ngừng "không phải, cô gái đó nhất định không phải tôi... làm sao có thể là tôi cơ chứ, chẳng phải chúng ta vừa mới biết nhau hay sao?" Marie bối rối. "em nói đúng, có lẽ tôi đã nhầm... vậy... em hãy nghĩ ngơi đi... tôi có việc phải đi" Marie nằm xuống, Kevin bước ra khỏi phòng mà không ngừng nghĩ về cô. Có thật là anh với cô không có quan hệ gì, nhưng tại sao cô gái ấy lại giống Marie đến như vậy. Như thường lệ, Joéph chuẩn bị rời khỏi nhà Célia sau bữa ăn sáng. "ọe... ọe..." mặt cô ta bỗng xanh xao thấy rõ. "này... cô làm sao thế?" Joéph hỏi "à không, tôi chỉ cảm thấy không khỏe thôi" "thật là... cứ mỗi lần tiểu thư ăn đồ ăn không hợp thì lại như thế, thật là" bà quản gia lo lắng đưa Célia lên phòng nghỉ. Tầm 3h chiều, Kevin quay về căn hộ của mình với hy vọng Marie sẽ chờ anh nhưng cô đã đi và để lại tờ giấy > Kevin bỗng dưng thấy lòng trống trãi dường như anh vừa để vụt mất một thứ gì đó quan trọng.Marie trờ về nhà mà không tài nào ngưng nghĩ về anh về sự trùng hợp mà ông trời đã sắp đặt cho cô và anh. Marie bước sang phòng của bà Christian. "cộc cộc" "là ai đấy?" bà Christian nói vọng ra "là con thưa mẹ" "con mau vào đi" "dạ vâng" "con có chuyện gì muốn nói với ta à?" "con... thưa mẹ... con sẽ về Việt Nam" "vậy... vậy sao? vậy thì ta chúc con về bình an" "con... con cảm ơn mẹ, con thực sự cảm ơn mẹ đã nuôi dưỡng con suốt trong thời gian qua" Marie cuối đầu chào bà lần cuối rồi bước ra ngòai "có lẽ... như vậy sẽ tốt hơn cho các con ..." bà thở dài Marie về phòng chuẩn bị quần áo và ra sân bay để mua vé. JOéph quay về nhà (nhà thực sự) "con đi đâu mà lúc nào cũng 1 tuần 3 buổi là con lại ở bên ngòai" "con đi công việc mà" Joéph nhăn nhó "còn đừng có nói dối mẹ, dù gì con cũng đã lớn cả rồi, mẹ không muốn can thiệp vào đời sống riêng tư của con" bà Christian nói rối lặng lẽ lên phòng. Joéph lên phòng thay áo và suy nghĩ mông lung, gần cả mấy tuần nay anh chẳng thể nào gặp được Marie, phải chăng là tình cơ hay là cố ý, anh là người tránh mặt cô. "cho tôi một vé đi Việt Nam vào sáng mốt" "vâng quý khách vui lòng đợi một lát, chúng tôi sẽ sắp xếp cho cô" cô tiếp viên vui vẽ mỉm cười. Marie mua vé xong và rời khỏi sân bay, cô ghé vào một cửa hàng lưu niệm gần đó. Sáng hôm sau, cô đến trường và làm thủ tục chuyển trường. "mày còn dám quay lại đây nữa sao?" là VIvi, cô ta hung dữ "cô đừng lo. tôi sẽ không còn gặp cô nữa đâu" Marie lạnh lùng đáp "cái gì? định trốn à? không dễ vậy đâu?"cô ta hăm dọa "muốn nghĩ thế nào thì tùy cô, chào" Marie bứoc đi thẳng làm cô ả tức bầm gan tím mật, nhưng sau đó lại quay trờ về nét "yểu điệu" ban đầu "ôi, David, anh đến tìm em à?" giọng VIvi ngọt như mật "nói đi, cô đã làm gì Marie" anh ta quát tháo vài Vivi "anh nói gì? em không hiểu" "cô đừng có mà giả vờ, có người đã thấy cô dẫn Marie đi đâu đó. rồi bây giờ cô ấy lại làm thủ tục chuyển trường" anh ta gắt "tại sao anh lại quát vào em như thế? em mới là bạn gái của anh mà, tại sao... tại sao anh lại đi bênh con nhỏ đó" Vivi cay cú "bạn gái ư? đó là cô tự nói đó chứ? cô đừng có mà con nhỏ này nhỏ nọ, cô ấy hơn cô gấp trăm lần" David quát thẳng vào Vivi và bỏ đi làm cô ả ê mặt không nói được lời nào "mày... chính mày đã phá hoại mọi chuyện. Tao nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho mày" Vivi nắm chặt hai tay Còn David thì đuổi theo Marie "Marie.. MArie" Cô quay lại khi nghe tiếng ai đó gọi tên mình, thì ra là David, đúng rồi cô nợ anh một chầu café "có chuyện gì sao, anh David" "chúng ta có thể nói chuyện một lát không?" "vâng" Cô cùng David ghế vào một quán café gần đó. "anh có chuyện gì muốn nói với em sao?" "anh chỉ muốn hỏi, tại sao em lại chuyển trường? có phải là vì Vivi, cô ta đã làm gì em" David hỏi dồn "không... Vivi không làm gì em cả, em chuyển trường vì có lí do riêng" Marie quơ quơ tay phủ nhận "thật sao? thật bất lịch sự nhưng anh có thể biết đó là việc gì không?" David thắc mắc "chuyện này... xin lỗi anh nhưng em không thể nói được, mong anh thông cảm... nhưng tuyệt đối là không liên quan đến Vivi đâu" Marie khẳng định "vậy thì thôi, anh sẽ không hỏi nữa nhưng ... nhưng liệu anh có thể hỏi em một câu?" David ngập ngừng "vâng?" "anh có thể làm bạn trai em chứ?" David đột ngột hỏi làm MArie hơi sửng "chẳng phải... anh là bạn trai của Vivi?" "không... chỉ là cô ta nhận vơ thôi... thực sự anh... anh chỉ thích em thôi, Marie à... hãy làm bạn gái anh nhé" "em... em... xin lỗi nhưng em không thể, cảm ơn anh đã bày tỏ nhưngem thật sự không thể" MArie bối rối "em không cần phải trả lời ngay nhưng em chỉ cần biết là tôi yêu em" David nắm lấy bàn tay cô "không... em xin lỗi... em phải đi trước" cô vội vã rời khỏi quán và đi nhanh về nhà, lòng cô hoảng loạng, cô thật sự rối bời. Tầm 6h 30" tối, tại phòng cô. Marie đang ngồi thu dọn đồ thì tiếng tin nhắn điện thoại vang lên, > Là tin nhắn từ David, Marie cảm thấy hơi hoảng khi nhận được tin nhắn ấy, cô có nên đến hay không, tại sao anh ta lại làm như thế, cô cảm thấy thật sợ hãi. Nhưng quyết định cuối cùng của cô vẫn là sẽ đến, nhưng cô sẽ đến nói với anh ta rằng cô đã có người yêu và muốn anh với cô chỉ là bạn. Chiếc taxi dừng lại trước cổng nhà háng, Marie mở cửa xe và bước vào trong. Vì David đặt phòng V.I.P nên cô phải đi lên lầu 2. "cô ấy, chính là cô ấy nhưng tại sao cô lại ở đây?" Marie mở cửa phòng và bước vào, căn phòng nồng nặc mùi rượu, còn David thì đang say mèm với ly rượu vơi đi một phần ba trên bàn "David, anh mau tỉnh lại đi David" cô khẽ lay anh ta "là... hức... em hả... hức... anh vui... hức quá.... hức" anh ta lèm bèm "anh làm gì mà uống say như vậy?"
"anh.... hức... anh không có... hức say" anh ta cô chấp Không còn cách nào khác, cô trả tiền và đở anh ra ngòai. Bắt chiếc Taxi, cô chẳng biết nhà anh... nhà cô thì không được, không còn cách nào khác, cô thuê một phòng ở khách sạn gần đó. MỞ cửa phòng, cô đỡ anh lên giường và ngồi xuống cho đỡ mệt, định đứng dậy thì bỗng có một bàn tay kéo cô giật lại và ép cô xuống giường. "anh... anh làm gì vậy?" "em... em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi... tôi yêu em..." anh ta cuối người xuống và hôn lên môi cô, một nụ hôn cữơng ép. "anh mau bỏ tôi ra, đồ đê tiện... mau tránh ra..." Marie đang gào khóc, nước mắt cứ tuông ra nhưng hắn ta không tha cho cô 1 tay hắn khóa tay cô còn tay kia thì sờ mó khắp ngừơi Chiếc cúc áo thứ nhất... rồi chiếc cúc thứ hai và chiếc cúc cuối cùng cũng được mở ra... Phần cuối... hehe.... "rầm" một tiếng động mạnh bất chợt xảy ra "mày mau buông cô ấy ra... đồ chết [ti]ệt" là Kevin "mày là thằng nào?" David loạng choạng, thực sự thì hắn ta chưa xay, chỉ giả vờ rồi đánh lừa cô thôi "tao là bạn trai cô ấy" Kevin nói dứt khoát, rồi đá mấy cái vào bụng David, hắn ta nằm lăn lộn, đau đớn trên sàn. Marie hoảng loạn, cầm vội áo và chạy nhanh ra ngòai, cô chạy mãi chạy mãi... những hình ảnh của tên đê tiện đó làm cô cảm thấy ghê tởm và sợ hãi, cô không còn đủ bình tĩnh nữa rồi... cô cứ chạy mãi cho đến khi... "kétttt...................." Kevin không còn gọi được tên cô, mọi thứ hình ảnh của kí ức như đổ dồn vào đầu anh, tiếng thắng xe, tiếng mọi người, một cảm giác sợ hãi và dâng lên trong anh, thời gian như ngừng lại. Nhanh như cắt anh vút qua, ôm chầm lấy cô và ngã về bên vỉa hè... một cách thật bất ngờ... đầu anh đau nhói và anh ngất lịm đi trông tiếng kêu khản đặc của Marie. Cô không còn muồn suy nghĩ gì nữa cả, mọi thứ rối tung, một lần nữa anh lại cứu cô và một lần nữa anh vì cô mà gặp tai nạn. "ò...e....ò....e...ò...e..." tiếng xe cứu thương vang dài suốt chặn đừơng đến bệnh viện. 1 tiếng sau, tại phòng hồi sức Marie tỉnh dậy, khắp người cô đau nhức, đôi mắt cô đỏ sọc và sưng húp lên vì những giọt để lên bàn, cô tiến lại gần đến giừơng anh, cô khẽ đặt lên trán anh nụ hôn luyến tiếc "hãy tha lỗi cho em nhé... đừng vì em mà bất chấp tính mạng như vậy... hãy quên em đi, mãi mãi quên em đi... như vậy sẽ tốt hơn... Vương ạ" cô nói khẽ rồi quay bước "cô nghĩ như vậy sẽ tốt hơn sao? cô nói đi, cô đã ra đi không một lời từ biệt, tôi đúng là một thằng ngốc, vì người như cô mà đã xém bỏ mạng đến 2 lần..." là anh, chính là anh, mọi kí ức đã hiện về.... một cách rõ ràng nhất, anh đã nhớ lại tất cả. "anh... " cô quay lại và thực sự bối rối "cô nghĩ tôi sẽ cho cô đi dễ dàng vậy sao? tôi sẽ không bao giờ... không bao giờ tha thứ cho những gì cô đã làm với tôi..." anh chạy đến và nắm chặt vai cô... một nụ hôn... một nụ hôn mãnh liệt... như tình yêu của họ... *** 6 năm sau "Bộ sưu tập thời trang mùa hè nổi tiếng "Destiny of love" do chính phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn thời trang MK thiết kế hiện nay đang là mos thịnh hành của giới trẻ, chị có thể cho chúng tôi biết nhờ đâu mà chị có ý tưởng thiết kế đột phá như vậy không ạ?" cô phóng viên xinh đẹp "thật ra... đây là kinh nghiệm tình yêu của tôi, qua bộ sưu tập thể hiện được những gì mà chúng tôi đã trãi qua" Kết thúc buổi phỏng vấn, tại hậu trường "mama... mama..." tiếng của hai đứa nhóc đứa trai đứa gái cỡ 2 tuổi "ôi... Jay, Jin của mẹ... con đến rồi ạ?" "mama... mama... papa... papa..." thằng bé và con bé vừa nói vừa chỉ tay về phía ngòai cửa, một quý ông mặc vest lịch lãm bước vào, anh ta mang theo một bó hoa hồng đỏ thắm "chúc mừng em yêu, thằng Jay với con bé Jin cứ nhất quyết đòi gặp mẹ mới chịu... mà anh cũng nhớ mẹ nó nên đưa nó đến đây" anh ta cười một cái làm cho các cô nàng gần đó phải tiếc hùi hụi. "anh càng ngày càng dẻo miệng..." cô mắng yêu "không như vậy thì thằng khác nó cứơp mất vợ yêu thì làm sao đây?" "anh này..." cô thẹn thùng, ba bố con đặt nhẹ lên má cô một nụ hôn, là nụ hôn của hạnh phúc. Giới thiệu nhân vật mới (có cần không nhỉ ) là cậu nhóc Jay và con nhóc Jin là kết tinh tình yêu của 2 nhân vật chính, năm nay mỗi đứa gần được tròn 2 tuổi. ---------------------------------------------The End-------------
Đánh Giá sản phẩm




• LIÊN HỆ VÀ HỖ TRỢ
SMS: 01635514395
hocsinhonline2013.wap.mu@gmail.com
Tags: http://gamejavapk.wap.sh/Truyen/Truyentinhyeu/Toiyeuemngoca/Chap10
SEO : Bạn đến từ :

1 | 1 l 1 l 53